Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

(Fiction of Ga) Định mệnh.Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar
Lun___
Hiện:
Trứng gà
Trứng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 4
Sinh nhật Sinh nhật : 12/07/1998
Bài gửiTiêu đề: (Fiction of Ga) Định mệnh. Mon Nov 07, 2011 9:41 pm
Tên:địnhmệnh

Tácgiả bản quyền: Lun___
Thểloại: lãng mạn, hài hước (chưa biết chắc nhưng chắc cũng có mà ít thôi), buồn.
Tuổi:mọi lứa đều xem đc ( hên xui)
Nhân vật chính: Natsume, Mikan, Inochi, Aoi, Hotaru, Ruka9 2 nv cuối không chắc lắm)
***Cái này em bon chen, tự biết mình viết dở, định chưa đăng nhưng vì 1 thamvọngnên phải đăng Em định viết xong mới đăng nhưng...... Còn cái phần tên thì coi như xong. Không bk đặt, đặt đại thôi.^^. Tình cách của nhân vật sẽ bị thay đổi do tình huống bắt buộc.


_____________________________Định mệnh_________________________
chap 1
Tôi luớt nhẹ cái luỡi lam qua làn da trắng nõn
ở cánh tay, cái cảm giác lành lạnh lại làm cho tôi thích thú hơn với việc mình
đang làm. Tôi lặp lại hành động ấy một lần nữa nhưng khác với lần truớc, lần này tôi ghì mạnh cái luỡi
lam xuống cánh tay mình và kéo đuợc 1 khoảng thì 1 thứ chất lỏng màu đỏ, đặc sệt, ấm nóng bắt
đầu tuôn ra từ cánh tay tôi, phá tan cái lạnh của luỡi lam đang phát ra. Miệng
tôi nhếch lên, mắt tôi nhòe đi. Đầu tôi bắt đầu hịên lên đầy rẫy những câu hỏi
về những việc ba đã làm với tôi. Tại sao ba lại như vậy chứ? Từ khi mẹ mất ba
như trở thành một nguời khác. Ba đã tống tôi vào cái học viện này mặc dù ông
biết tôi sẽ gặp nguy hiểm chứ. Sau khi mẹ mất ba như một nguời mất hồn, chỉ
biết kinh doanh không hề biết quan tâm đến con gái. Tại sao lại vậy? Nuớc mắt
tôi tuôn ra nhiều hơn. Tôi đặt lại cái luỡi lam vào vị trí cũ mà nó đã ở trên
cánh tay tôi. Có lẽ tôi sẽ tiếp tục lặp đi lặp lại cái hành động ấy 1 vài lần
nữa nếu không có tiếng ghõ cửa của Hotaru.


-
Mikkan cậu có
trong đó không?



Tôi
vơ đại một chiếc áo tay dài đủ để che vết thuơng mình vừa gây ra , một chiếc băng
cá nhân và băng bó một cách cẩu thả vết thuơng vứa nãy.



-
Cậu tìm mình có
vịêc gì không???- Tôi cất tiếng trả lời
từ từ mở của và cố gắng nở một nụ cuời tuơi nhất có thể với cô bạn thân
giấu để giấu đi những giọt nuớc mắt và vết thuơng ban nãy. Nó thật khó. Tôi bắt
đầu cảm thấy hơi nhói ở vết thuơng. Đưa tay che lấy miệng, tôi giả buồn ngủ để
cô bạn về phòng và để tôi có thể tiếp tục công việc ban nãy.



-
Àk! Không chỉ là
ngày mai tớ và cậu sắp có bài diễn văn truớc lớp tớ chỉ muốn chắc rắng cậu đã hòan
thành nó chưa?? Và cũng để chắc chắn rằng khuôn mặt cậu ngày mai sẽ không như gấu
trúc.- Cô bạn lấy tay bẹo má tôi một cái rõ đau.



-
Hotaru!!!! Cậu thặt
là quá quắt.- Tôi hét lên- Cậu yên tâm đi, xong hết rồi, giờ đi ngủ đây, ngủ
ngon nha!!!!!!!- Tôi dịu xuống. Lại tặng cô bạn một nụ cuời tuơi, tôi đóng cửa,
cuời thầm, thật may khi cô bạn không nhận ra sự giả dối trong tôi.



Tôi mở cửa sổ, gió lùa vào phòng, nó hơi lạnh
nhưng cũng đủ để ôm lấy tôi. Bóng tối, bóng tối cũng đã ôm lấy tôi. Tôi lại cuời,
nụ cuời của sự khinh bỉ và đặt lại cái luỡi lam tay, vẫn là nơi ấy, vẫn cái vết
thuơng khi nãy. Tôi lại kéo và ghì nó xuống. Máu chảy ra nhiều hơn, màu đỏ của
máu thật đẹp, giống với màu đỏ của đôi mắt đầy hy vọng ấy. Hơi ấm của máu, nó
thật ấm áp, tôi thích lắm.



-
Mikan!!! Cậu có
trong đó không ra gặp tôi một chút.



Tại sao lại là cậu, tại sao cứ phải là cậu chứ, tại
sao, tại sao vậy Natsume???? Thật may khi đối diện phòng tôi là cây anh đào mà
tôi thích nhất. Tôi đứng dậy nhảy qua cành gần cửa sổ phòng nhất và đi sâu vào
bóng tối mà cây bao trùm. Tôi tin chắc rằng ở vị trí này cậu ta không thể nào
phát hiện ra tôi đuợc.



-
Mikan nếu cậu
không mở cửa tôi sẽ xông vào đấy!!!! – Cậu ta hét lên.



Tôi vẫn không trả lời. Vẫn nụ cười cũ, tôi
thỏa mãn với những gì mình đang làm. Tôi ngồi bệt xuống cành cây, đầu tựa vào
thân, mắt nhắm hờ để hưởng thụ cái cảm giác lạnh buốt ở đây. Cảm giác ấy có thể
nuốt chửng lấy những muộn phiền trong tôi, chỉ có điều nó làm vết thương tôi
hơi nhói. Thật thoải mái, cái cảm giác mà tôi luôn tìm kiếm, nhưng rồi tôi lại
phải chia sẻ cái cảm giác mà tôi thích nhất với Inochi, cậu bạn thân của tôi. Inochi
khá hiểu tôi. Lúc nào cũng vậy, và bây giờ cũng vậy, tôi vờ như không biết đến
sự hiện diện của cậu ấy, cậu ấy không lên tiếng gọi tôi chỉ âm thầm nhìn tôi. Và
bây giờ, cậu ấy huớng ánh nhìn của mình về phòng tôi. Có lẽ cậu ấy đã thấy
Natsume, cậu ta đã vào đuợc phòng tôi, Ken nhẹ nhàng lên tiếng:



-
Natsume tìm cậu đấy!!!!!!!!



Tôi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nằm xuống chân
cậu ấy Inochi lấy tay vuốt nhẹ máy tóc tôi. Inochi là vậy, cậu ấy luôn là vậy, dịu
dàng với tôi.



-
Mặc kệ cậu ấy. Mà
sao cậu biết mình ở đây???- Tôi hỏi, vừa hỏi tôi vừa dùng tay nghịch ống quần của
Inochi.



-
Tớ là bạn cậu mà đúng
không nào??? Không lẽ không hiểu cậu sao???- Inochi cuời, vẫn cái nụ cuời như tia
nắng kia, chínhh Inochi là nguời đã đưa tôi ra khỏi vực thẳm tâm hồn của bản thân
khi tôi mới vào học viện.- Mà sao cậu không chịu gặp Natsume vậy??????



-
Hì!!!!!!! Có gì đâu,
cậu quan tâm làm gì cho mệt, tớ không thích cậu ta.



-
Nhưng chẳng phải
cậu biết rõ cậu ấy thích cậu sao???



-
Nhưng tớ không thích
thì cậu ta làm gì đuợc?????- Mắt tôi đã hơi để ý đến những hành động mà Natsume
đang làm trong phòng. Thôi rồi, cái luỡi lam và vệt máu khi nãy tôi vẫn chưa kịp
làm gì nó vì vôi vàng bỏ trốn khỏi con nguời kia. Và bây giờ cậu ta đã trông thấy
nó. Tôi đã bắt đầu lo sợ. Ánh mắt của Natsume đang đảo quanh bao gồm cả cây anh
đào thân yêu của tôi. Ánh mắt của cậu ta thật đáng sợ. Đôi mắt ấy đang thể hiện
sự nóng giận tột cùng, đôi mắt đỏ quyến rũ ấy đã hút mất hồn tôi từ lần đầu gặp
mặt và giờ đây tôi thật sự sợ phải nhìn vào đó.



-
Cậu sao vậy
Mikan?? Đầu óc cậu để ở đâu vậy????



-
Àk không có gì!!!!!!!
Mà cậu trả lời cậu sẽ thay đổi gì và tại sao không?



-
Liệu tớ nói ra cậu
có tránh mặt tớ không???



-
Sao lại vậy chứ!!!!
Cậu đừng như vậy nữa đuợc không????



Inochi không nói gì, khuôn mặt cậu áp sát mặt tôi.
Cái hơi thở nồng ấm ấy thật dễ chịu, nó càng ngày càng rõ ràng hơn. Môi Inochi quấn
chặt lấy tôi, nụ hôn ngày càng cháy bỏng. Tôi chòang tay ôm cậu đáp trả cái nụ
hôn nồng nàn cháy bỏng kia. Nhưng rồi tôi lại nhận ra đuợc một sự thật khác, tình
cảm của tôi dành cho Ken chỉ đơn thuần là tình bạn. Mắt tôi mở toan, cái hình ảnh
Natsume nhìn tôi bằng đôi mắt tràn đầy sự giận dữ đập ngay vào mắt lại làm cho tim tôi đau hơn.
Đẩy vội Inochi ra khỏi nguời mình, tôi mở lời:



-
Xin lỗi !!!!! Nhưng
sao cậu làm vậy??- Mắt tôi ngân ngấn nuớc.



-
Đó là câu trả lời
cho câu hỏi của cậu vừa nãy. Tớ thích cậu Mikan àk!!!!



Im lặng, tôi quay mặt đi nơi
khác để cậu ấy không phải nhìn khuôn mặt đỏ lừ của mình. Nhưng huớng quay của tôi
lại nhằm, tôi quay mặt vào phòng mình, thật may khi giờ Natsume đã đi rồi.



-
Cậu cho tớ câu trả
lời thẳng thắng đuợc không???? Tớ thật sự thích cậu.



-
Tớ xin lỗi!! Nhưng
cậu cho tớ thêm thời gian đuợc không???? Chuyện này bất ngờ quá!!!!!- Tôi đứng
phắt dậy.- Giờ tớ hơi mệt nen6 đi ngủ truớc nha!!!!- Tôi tặng cậu nụ cuời quen
thuộc của mình.- Ngủ ngon!!!!



-
Umh!!! Ngủ ngon.



Tôi
thông qua con đuờng cũ để vào phòng. Quay lại nhìn Inochi lần cuối, tôi nguợng ngùng
cúôi đầu chào cậu rồi khom lưng để chui qua cửa sổ vào phòng.



-
Hôm nay cậu ấy
sao thế nhỉ???? Kì lạ!!!( Mikan ngốc đã quay trở lại)- vừa lẩm bẩm tôi vừa dọn
dẹp cái bãi chiến truờng lúc nãy. Chợt có
1 cánh tay ôm tôi từ phía sau, cánh tay ấy
rắn chắc và ấm áp lắm. Tuy hơi giật mình nhưng tôi đã lấy lại đuợc bình tĩnh, tôi
chậm rãi hỏi:



-
Này Hotaru, là cậu
phải không???? Cậu sao vậy??? Sao lại quay lại đây, có chuyện gì àk?? Mà bình
thuờng tay cậu thon lắm mà hôm nay sao lại rắn chắc thế???( ngốc hết chỗ chê!!)



-
Cậu thích hắn ta
lắm àk???- Cái giọng nói ấm áp cứ phát ra đều đều vào tai tôi quyện cùng hơi thở
cũng ấm áp không kém. Tôi hơi sững nguời truớc câu nói của cậu ấy.



-
Sao cậu lại hỏi
như vậy???? Mà cậu cũng không có quyền để hỏi câu đó.



-
Sao lại không chứ??-
Ánh mắt đỏ rực ấy chứa đầy sự giận dữ, nó khiến tôi hơi sợ.



-
Cậu là gì của tôi
nào???- Tôi gắt gỏng.



-
Là gì àk???-
Natsume nhếch mép. Thái độ này của cậu ta là gì đây hở trời??? Hix, giờ cậu ta
lại dồn mình vào tuờng rồi, chuyện gì đang xảy ra vậy. Đầu óc tôi quay cuồng, cậu
ta nhìn thẳng vào mắt tôi- Tôi thích cậu.



-
Cậu đùa àk??? Nhưng
đừng đùa quá lố như vậy chứ!!! Tôi nhếch mép, nụ cuời nửa miệng mà tôi yêu thích.



-
Cậu có cần tôi phải
chứng minh cho cậu thấy không???? Khi tôi đã làm thì cậu đừng hối hận đấy. Tôi
sẽ làm mọi cách để cậu sẽ mãi là của tôi.



-
Cậu đùa ít thôi.
Có thách cậu cũng không thể làm gì tôi. Và tôi cũng không phải là món đồ của cậu
để mãi là của cậu. Mong cậu hiểu cho. Còn giờ mong cậu về cho!!!!!



-
Cậu có xem thuờng
tôi quá không???? Cậu đừng ép tôi phải thực hiện cái việc mà tôi đã cố chịu đựng
trong suốt những năm qua.



-
Chuyện gì chứ!!!!-
Cậu ấy nhìn tôi bằng 1 đôi mắt đỏ cháy bỏng và khao khát một điều gì đó- Cậu ra
ngòai đi.



-
Tôi thích cậu. Tôi
yêu cậu. Tôi thật lòng mà tại sao cậu lại không tin chứ??



-
Với tôi trên thế
giới này chẳng có thứ gì là thật cả chỉ
trừ tình bạn của tôi với hai nguời kia, có lẽ cậu cũng biết đó là ai rồi nhỉ???-
Tôi cuời nhẹ- Còn bây giờ cậu đi đuợc rồi chứ.



-
Cái này là cậu ép
tôi đó. Đừng hối hận nha!!!!

_____________________
Mọi nguời chém thẳng tay giúp e ạk!!!


Chữ ký của Lun___

Tài sản của Lun___


avatar
love_natsume
Hiện:
Trứng gà
Trứng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 11
Sinh nhật Sinh nhật : 18/10/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: (Fiction of Ga) Định mệnh. Tue Nov 08, 2011 5:50 pm
ối giời ơi lun ơi là lun !
con làm gì mà bê lắm fic thế ?
ko sợ nợ àk ?
thôi !
chap này đk
iu con :
lonat


Chữ ký của love_natsume

Tài sản của love_natsume

(Fiction of Ga) Định mệnh.Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Fanwork

 :: 

Write

 :: 

Fanfiction

-
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog