Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

[DBSK] AlexielXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar
Shin-i
Hiện:
Gà nhà
 Gà nhà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 203
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù thủy - Ảnh dạ
Sinh nhật Sinh nhật : 07/08/1994
Bạn đời Bạn đời : Neko_chan
Bài gửiTiêu đề: [DBSK] Alexiel Sun Aug 28, 2011 10:00 am
Tên fic: Alexiel
Author : Shin-i ( Huyền Vũ )
Rating: K
Pairing: JaeHo,
Gerne/Category: Sad
Description: Không thuộc về tác giả
Nhạc nền của fic: http://soundcloud.com/anhthuhuyenvushini/eau-de-vie
Summary: Cơn mưa thấm ướt mặt biển đang gào thét trong những giấc mơ không được tô vẽ và khi sắc màu trùm lên thời gian những giọt nước mắt hằn in trên nền cát, anh lẫn vào em trong vô sắc … Được yêu, đã là hạnh phúc chưa anh …


Đấng Messia tiên tri để cứu nhân loại trong Sách Khải Huyền Đen đã phải cười khùng khục như kẻ điên, thiên thần sa ngã Alexiel kẻ duy nhất cứu được thế giới đã không thức tỉnh như chính con người hắn. Và kìa trên đôi môi của hình hài con người, hắn đang cười một cách thích thú như thể câu chuyện cuộc đời hàng ngàn năm kia chưa bao giờ bắt đầu. Khúc khích tiếng cười vang xa, mọi sự việc diễn ra tự nhiên đến mức chính hắn cũng không ngờ, thấp thoáng bóng dáng một thiên thần trên nền thanh thiên xanh lơ lớ của thủy tinh mà không hề kèm thêm bóng đen của ác quỷ. Trên thập tự giá, Chúa đã trút hơi thở cuối cùng như đúng với vòng xoay hủy diệt. Kịch bản bắt đầu, rối gỗ giật dây.



1.

Bối cảnh câu chuyện diễn ra như thể trong một thế giới gothic fantasy nhưng tất cả chẳng thể nào trở ngược ban đầu. Cuộc đời nó như một vở diễn gẫy đôi, đứt đoạn từng thanh sắc. Thế giới vô sắc, thế giới vô thanh hình hài giọt nước mắt nó sẽ rơi đến đâu khi đất mẹ đã chồi từ mọi yêu thương cuộc sống. Con búp bê dơ hầy nó bế trên tay bung chỉ rách vai áo, một mảng bên trong đôi mắt xám tro đã phẳng bóng hồ thu chỉ còn lại vệt tro xám dài kéo lê thê trên ngọn thinh không vắng gió. Lửa đâu rồi sao sắc đỏ vỡ đôi …

Yunho đứng chết lặng tại đó. Đôi mắt xám tro in vết hình ảnh trước mắt trong từng trang kí ức mà không hề có một ai tẩy xóa hay xé rách. Chứng kiến tất cả mọi hành động như một thước film tua chậm trong dòng nước mắt lưng tròng. Mẹ nó liên tục đâm từng nhát dao xuống người cha, tước đi mạng sống mà bà luôn miệng bảo là tình yêu duy nhất đời mình. Cảm xúc nó hoảng loạn trước danh từ hoa mỹ “tình yêu”, điều mà nó thấy chỉ là sự đáng sợ, ích kỉ, cực đoan, độc đoán đến điên rồ của chiếm hữu. Lẫn trong mùi tanh của máu là nụ cười hiền lành thường ngày của mẹ trong những buổi chiều nhòa nắng. Cái khao khát kia trong bà là tình yêu ?

Mẹ nó bước đến bên nó với con dao trên tay, đôi môi khẽ hát thì thầm bài nhạc ru nôi trước cái nắng trưa hè rộn lá. Bước đi nhẹ nhàng và từ tốn đến mức như thể vài giây trước kia chẳng có điều gì xẩy ra, và đôi chân kia đang giẫm lên chính món quà con thú nhồi bông bà đã tặng nó nhân dịp sinh nhật năm tuổi. Không bỏ chạy cũng không hề sợ hãi, điều nó trải qua chẳng phải là tâm lí bình thường của một đứa trẻ con vì giản đơn chưa bao giờ trái tim kia lại phải gánh chịu quá nhiều đau thương. Đôi mắt mù lòa từ tâm tưởng nhuốm màu bi thương, bong bóng ước mơ tung bay vỡ tung hỗn sắc nhuốm màu.

Từ đằng xa, Jaejoong trong bộ quần áo nhếch nhác chạy đến ôm chầm lấy đứa em trai là nó để đỡ lấy nhát dao duy nhất bà còn có thể đâm. Yêu thương như thế là quá nhiều từ một người anh trai sinh đôi không hề có khả năng bật ra tiếng nói. Những âm thanh ư ử của tức giận liên tục đánh choang mọi thứ dưới đôi tay trắng trẻo đang bóp chết người mẹ đã sinh ra. Tội lỗi lần thứ nhất từ nó liệu có thêm lần thứ hai hay đã suốt từ bao năm qua chính nó đã mang trong mình dòng máu của phẫn uốt bi thương.

Được yêu, đã là hạnh phúc chưa anh ?



2.

Ban đầu giản đơn chỉ là nỗi ám ảnh của quá khứ mười năm về trước. Nhưng cuối cùng con đường về của nhập nhằng xúc cảm lại trở nên sâu nặng đến mức nhấn chìm linh hồn đôi ta vào bên trong bùn nhơ, vô pháp vùng vẫy. Từ trong thâm tâm chứa bao nhiêu khái niệm nhưng thứ mắc xích mang tên tình yêu cứ rối tung. Dừng lại, em nên dừng lại thôi đúng không anh ? Chỉ thánh đứt đôi, một lời thề mang tên cái chết !

Ngần mấy năm của đời người, em cứ tưởng không thể yêu nhưng nào ngờ đâu nó còn cháy bỏng hơn cả người mẹ chính tay em sát hại. Một trò hề nực cười mà chủ gánh xiếc mang tên Jung Yunho, em làm đứt dây rối gỗ rồi anh, búp bê em cũng đã toạc rách trong thênh thang nét cười điên loạn. Trở về bên em để trở thành rối gỗ, em giật dây và anh sẽ hát khúc nhạc thiên nga chết ngang hồ. Máu loang, đôi ta trao nhau mảnh vải băng úa màu đượm hương thanh thảo mộc.

Dù cho con tim rướm máu, chuyển nhuốm một sắc màu đen tối bi thảm, em vẫn yêu anh. Em sẽ mãn nguyện vào cái khoảnh khắc anh chìa tay ôm chầm lấy em. Nhưng được gì khi tất cả chỉ là ảo giác, niềm hạnh phúc ảo tưởng không thể xóa nhòa đi cái cảm giác lạnh lẽo của còng sắt trên tay cũng như sự đan đớn tê dại của một đôi cánh không bao giờ còn được bay nơi thênh thang lộng gió. Thinh không mất em rồi nhưng vô sắc lại khẽ khàng chạm vào những cung bậc cảm xúc của linh hồn đôi ta.

Hạ khúc ngân, em hát khúc cầu hồn … Mãi mãi bên em như ngày đó nào Jaejoong !



3.

Đâu đó quanh đây, vẫn còn tồn tại một sự khởi đầu cho kết thúc …

Một đóa hoa thơm kéo lại gần những gợn sóng lăn tăn, bao trùm lên cơn gió còn vương dại hồn hoa, em hiện lên trên sắc trắng bằng màu da tái xanh. Anh quên hết rồi những xô bồ, huyên náo của cuộc sống để thả mình cùng sự tĩnh mặc của trời đêm trên đôi môi anh đào của em. Thế giới này còn có nghĩa khi khao khát chính em là cùng anh chết đi. Và dục vọng chính anh là chiếm hữu trái tim thanh khiết không xúc cảm kia.

Yunho, em rơi vào bẫy Alexiel không thể thoát ra. Lửa em châm, ngôi nhà rực cháy, mãi đến mai sau vẫn chỉ còn tro xám xám tro. Được yêu, đã là hạnh phúc chưa em …

Tất cả những cảm xúc anh dành cho em chỉ là gánh nặng nhưng liệu khi chính anh có thể nào từ bỏ ? Bởi chẳng thể nào kìm nén cảm xúc, anh khiến em đau đớn. dù luôn biết những nổi ám ảnh kia luôn làmđau thương chính em nhưng vẫn không thể nào dừng lại. Em sẽ biết anh là người duy nhất yêu em nhiều hơn bất cứ ai trên thế gian này khi chúng ta chết đi dưới lớp biển sâu. Lặng yên, không bao giờ anh có thể nguyện cầu cho em hạnh phúc vì người duy nhất làm điều đó chỉ có thể là anh. Sưởi linh hồn em từ những điều chạm khẽ lạnh buốt, nụ hôn đầu cũng là nụ hôn cuối, kết thúc rồi đúng không em.


Câu chuyện thiên thần Alexiel đầu thai trong kiếp người rồi chết đi, quay lưng với cả thế giới vì tình yêu ích của đứa em trai mù lòa thanh sắc. Cái giá phải trả là giấc ngủ lửa cháy sót vươn lại tàng tro. Lời thú nhận yêu nhau trong cái chết mù lòa …



Sải cánh bay rơi, trời xế bóng
Mộng chớm hoàng hôn, tách rời hoa.
Hồn hạ huyệt vắng đêm thức trắng.
Lời biệt li càng thêm sầu tội.
Một chữ bi thênh tháng khói sương.
Tan nát vỏ chai, lặng nhìn nguyệt hận

Đêm mịt mùng người có nhớ chăng ?
Trướng rũ hương xưa tạc dạ lời thề.
Rượu đưa hương chấp cánh thành đôi.
Rớt mộng vàng đồng ngô trơ lá.
Hoang một mảnh tình trả đất sơ nguyên.
Tiếng cầm giao xa bóng tà dương.
Alexiel … !




The end

20/07/2011 – 5h24

*Lăn lăn* lại đói TT^TT


Chữ ký của Shin-i

Tài sản của Shin-i

Tài sản
Tài sản:

[DBSK] AlexielXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Fanwork

 :: 

Write

 :: 

Fanfiction

-
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Free forum | Nghệ thuật | Khác | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog