IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

[Fanfiction] [Clamp] GameXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar
Ocean Eyes
Hiện:
Quản lí chuồng gà
 Quản lí chuồng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1060
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù Thủy - Thời gian
Sinh nhật Sinh nhật : 18/11/1994
Bài gửiTiêu đề: [Fanfiction] [Clamp] Game Sat Jun 11, 2011 9:52 pm
Fic Title: Game
Disclaimer : tôi chỉ sở hữu nội dung và các nhân vật tự tạo, còn lại là thuộc về Clamp-sensei.
Author : Ocean Eyes
Beta Reader: Vương Tuyết
Rating: PG-17 (sau này có thể hạ xuống hoặc vẫn giữ nguyên, mình tạm để rating này cho an toàn).
Pairing: Syaoran-Sakura, slightly Yamazaki-Chiharu
Genre: Tragedy, Romance, Historical, Supernatural, Mystery, Horror, Psychological.
Warning: cực cực OOC. Nhân vật chính bị mình bóp méo tính cách ghê gớm, nói trước cho các bạn theo dõi fic đỡ đau tim. Khuyến cáo nhìn qua rating và genre thêm một lượt trước khi quyết định có nên theo dõi fic này không hay nên nhấn nút Back.
Status : Ongoing.
Summary: Hẳn các bạn đã từng nghe câu “Cuộc đời mỗi con người là một vở kịch mà kẻ đó là nhân vật chính”. Thế các bạn có từng nghe câu “Cuộc đời con người chỉ là một chuỗi các trò chơi liên tiếp mà kẻ đó chỉ là một nhân vật trong đó” chưa? Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có kẻ khác giữ bộ điều khiển kiểm soát mọi hoạt động của ta, còn ta thì phải tuân theo luật và chơi đến hết hồi kết.

Có kẻ những tưởng mình đã kiểm soát được cuộc đời mình, thế mà không thể ngờ nổi đó cũng chỉ là một trò đùa tàn nhẫn do số mệnh sắp đặt sẵn.

*Note: Nếu bạn nào đó muốn đem post ở diễn đàn khác thì phải có permission của mình và cũng phải dẫn nguồn rõ ràng.


Prologue:


Truyền thuyết kể rằng, có hai vị nữ thần xinh đẹp vì tranh chấp ngôi vị Nữ thần Tình yêu và sắc đẹp mà đã đánh cược với nhau: nếu mũi tên của người nào có sức mạnh lớn hơn thì người đó sẽ trở thành vị Nữ thần mới.



Tháng 6, năm 2009.
Ngoại ô Trùng Khánh, Trung Quốc.


Vừa vào đến nhà, vứt tạm những thứ mình ôm kè kè suốt mấy tiếng đồng hồ lên trường kỉ, Laura vội vàng chạy vào bếp lấy cho mình một cốc nước mát.

Thời tiết Trùng Khánh lúc này thật nóng nực, nó khiến con người ta liên tục cảm thấy bức rức khó chịu. Hơn thế, từ trung tâm thanh phố ra đến đây quả thật rất xa, cô đã phải đi liên tiếp sáu tuyến xe buýt trong vòng năm tiếng liền.

Kinh khủng hơn, ở tuyến cuối cùng, mọi trang thiết bị trên xe đều đã quá cũ kĩ; có lẽ vì tuyến này thường quá ít khách nên người ta không muốn hao tốn tiền của để đầu tư và sửa chữa xe.

Xe thì xốc liên hồi như đang đi trên đường rải đầy đá sỏi hay ổ gà, dù thực tế xe đang đi trên con đường nhựa vừa mới được hoàn thành cách đây chưa đầy hai tháng. Ghế ngồi thì cứng như đá. Động cơ xe liên tục phát ra những tiếng bịch bịch ồn ào - âm thanh của hệ thống lọc xả khói đã bị hỏng nặng từ lâu. Đã thế, hệ thống điều hòa cũng hư hỏng, không thể nào cho ra chút hơi mát nào, trái lại, âm thanh rục rục liên tục phát ra từ nó còn khiến những người khách ngồi trên xe cảm thấy nực nội hơn.

Đúng là địa ngục mà!

Laura hét lớn lên trong lòng như thế khi cô vỗ nước lên mặt cốt xua đi phần nào sự mệt mỏi trong người, hay ít nhất là trên gương mặt.

Khói, bụi, sự nóng bức, căng thẳng. Chúng chỉ là số ít trong hàng ngàn hàng triệu kẻ thù đối với sắc đẹp của phụ nữ.

Ghé mặt lại gần tấm gương treo ngay trên bồn rửa, Laura căng mắt cẩn thận xem xét từng chỗ một trên gương mặt, lòng thấp thỏm không biết da mình có khô đi vì nóng hay có vết nhăn gì do mệt không.

Hoàn hảo!

Laura tự tin đứng thẳng dậy, mỉm cười rồi vô thức lấy tay chạm nhẹ lên làn da trắng mịn như trân châu của mình. Các yếu tố ngoại cảnh bất lợi kia chưa làm tổn thương nhan sắc của cô. Dù đây chỉ đơn thuần là “vỏ” thì Laura, một người cầu toàn quá mức cần thiết, vẫn muốn nó phải luôn ở trạng thái tốt nhất.

Laura không nén nổi tiếng thở dài não nề. Hôm nay cô chịu cực hình thế này chỉ để đi thăm người đó. Trung bình cứ ba tuần thì đến đây một lần, lười thì hai tháng một lần. Đường xá xa xôi cộng thêm phương tiện di chuyển không thoải mái thật sự khiến cô ngại việc thăm hỏi.

Laura quay lại phòng khách để lấy những thứ mà khi nãy cô vất bừa lên tràng kỉ. Hai hộp bánh bơ cứng, vài bịch bánh chocolate, ít thực phẩm khô dự trữ, một bộ Playstation phiên bản mới nhất đi kèm vài đĩa game mới cực ‘hot’ cùng một bó hoa bách hợp trắng.

Ôm mớ đồ lỉnh kỉnh lên trên trên lầu, Laura không mong chờ sự giúp đỡ nào từ chủ nhà. Quá rõ bản tính của hắn, Laura chắc chắn cô có gọi đến khản cổ thì hắn vẫn không thèm nhích một bước ra khỏi cửa phòng và để mặc cô một mình xoay sở.

Cửa phòng để hé một chút mà không khép lại hoàn toàn. Có lẽ hắn đã đoán trước hôm nay Laura sẽ đến nên để cửa sẵn như thế để Laura đỡ phải mất công xoay nắm cửa trước khi vào phòng. Laura dùng một chân đá cửa ra lấy đủ không gian cho mình đi vào.

Trừ vài vật dụng như tivi, màu vẽ, vài bộ điều khiển Playstation và vài đĩa game quăng long lóc trên nền nhà, mọi thứ trong căn phòng đều là màu trắng.

Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào phòng thấm qua lớp rèm dày khiến màu trắng đó mất đi sắc tinh khôi, thay vào đó là thứ trắng nhờn nhờn tạo cảm giác tăm tối, u ám dị thường. Mùi hoa bách hợp nồng nặc lởn vởn khắp nơi. Mùi hương này không hợp lắm cho một người con trai, Laura nghĩ thế, nhưng hắn lại đặc biệt thích nó nên cô nghĩ cũng không nên ý kiến gì. Sợi dây liên kết giữa cô và hắn không sâu sắc đến mức cho cô quyền can thiệp chi tiết vào đời sống sinh hoạt của hắn, nhưng lại đủ để khiến nó trở nên đặc biệt hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Chủ nhân của ngôi nhà không ở trong căn phòng này. Không..Hắn đang ngồi trên giường và thu gọn người trong chiếc chăn dày. Điiều này khiến những quan sát vội vàng dễ lầm tưởng đó chỉ là tấm chăn bị xếp dúm lại một cách cẩu thả.

Chủ nhà từ đầu chỉ dán chặt mắt vào màn hình, tay thì bấm lia lịa những phím nút trên bộ điều khiển, say sưa với trận chiến đẫm máu ngày càng ác liệt của Resident Evil, và hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến vị khách đang tiến đến gần mình.

“Trần Lang!” Bằng động tác dứt khoát nhất có thể, Laura giật lấy bộ điều khiển khỏi tay hắn, giọng hơi gắt “Một tiếng xin chào cũng không có chứ đừng nói là thái độ vui mừng hoan nghênh khách đến nhà. Đây là lần thứ mấy ta phát bực với ngươi vì vấn đề này rồi? Ngươi không thể tỏ ra lịch sự hơn một chút dù là gượng ép với ta hay sao? Có phải ngươi sống cách biệt với thế giới thật quá lâu nên kĩ năng giao tiếp cũng kém đi đúng không?”.

“Không” Lúc này, đôi mắt màu hổ phách của Trần Lang mới rời khỏi màn hình tivi để chuyển sang Laura “Kĩ năng giao tiếp không hề kém đi chút nào, chỉ là ta thích trêu đùa cô một chút. Cũng khá thú vị”. Đoạn hắn nhỏm người dậy, mắt liếc về phía những món quà mà Laura mang tới.

“Cũng như mấy lần trước thôi.” Laura nhún vai “Ít bánh kẹo, lương khô và hoa”.

“Ta cá là còn gì khác đặc biệt hơn.” Trần Lang vừa nói vừa với tay lấy remote nhấn nút tắt màn hình tivi.

“Chà, ngươi vẫn nhanh nhạy như ngày nào. Thế có đoán ra thứ đặc biệt hơn mà ta mang tới cho ngươi là gì không?”. Laura kéo lấy chiếc ghế ở bàn làm việc lại gần giường rồi thong thả ngồi xuống. Đôi mắt màu xanh ánh lên vẻ tinh quái khi cô bật ra câu hỏi.

“Hừm” Hắn lấy tay trái vò vò đám tóc nâu đậm vốn đã rối bời, gương mặt nở nụ cười lúng túng giả tạo “Chậc, có quá nhiều thứ đặc biệt với ta để đoán ra chính xác một trong số chúng…” Rồi chợt hiểu ra điều gì đó, nụ cười của hắn trượt đi. Ánh sáng nơi đôi mắt trong tích tắc tắt ngúm như chưa từng tồn tại, hệt như viên ngọc hổ phách trong suốt bị làm cho vởn đục.

Trần Lang hạ giọng hỏi với vẻ cẩn trọng:

“Có phải cô đã tìm thấy ‘người đó’ rồi?”

“Phải.” Laura gật đầu xác nhận.

Ngay giây sau đó, Trần Lang ụp hẳn đầu xuống gối cười khùng khục. Cả cơ thể hắn rung bần bật lên. Hắn cười và có lẽ sẽ cười mãi một cách điên loạn như thế nếu Laura không hốt hoảng đập tay lên vai hắn cốt để hắn trấn tĩnh lại. Trần Lang ngẩng mặt lên nhìn cô, đôi mắt từ khi nào đã nhuốm đầy thứ hỗn hợp sắc quái đản giữa màu nâu nhạt và đỏ tía. Nụ cười nở rộng hết cỡ làm biến dạng gương mặt điển trai một cách kì dị. Làn da nhợt nhạt mỏng manh căng ra vì sự kích động để lộ ra những đường mạch máu xanh thẫm. Sự biến đổi thái độ đột ngột nơi hắn khiến Laura không khỏi lạnh xương sống.

“Đang ở Tokyo, Nhật Bản. Thông tin chi tiết của 'người ấy' bao gồm cả lí lịch và hộ khẩu, ta sẽ cung cấp cho ngươi sau.”

“Thế thì tốt quá nhưng có điều…” Trần Lang xoa xoa cằm, đôi mày khẽ chau lại ra chiều suy nghĩ “…ta đã đến Nhật Bản một lần rồi. Dù đã tốn đến những sáu tháng đi khắp cả quốc gia đó, ta tuyệt nhiên không tìm ra được chút bóng dáng của 'người ấy'…”

“Vì cô ta giấu 'người ấy' rất kĩ.” Laura lạnh lùng ngắt lời “Dù là ở nơi này, thế lực của cô ta vẫn rất lớn, đủ để kiểm soát hoàn toàn mọi thông tin và tung tích của 'người ấy', hiển nhiên là ngươi không tìm ra được rồi.” Đoạn lại lẩm bẩm trong miệng “Vì cô ta rất đặc biệt”.

“Thế... làm sao cô tìm được?”

“Vì tôi cũng rất đặc biệt. Không hề thua kém cô ta…” Laura thì thào rồi khẽ bật cười.

“Vậy à…” Trần Lang lẩm bẩm. Đoạn, hắn chui ra khỏi đống chăn dày và bước xuống giường. Ngồi yên một chỗ quá lâu khiến việc đi lại của hắn có vẻ hơi khó khăn, mỗi bước chân đều không vững vàng khiến người hắn nghiêng ngả liên tục. Tưởng như hắn có thể ngã sụp bất cứ lúc nào.

Trần Lang khấp khiểng tiến lại gần chiếc tủ quần bị phủ bởi một tấm bạt lớn. Giật tấm bạt ra, chiếc tủ lộ ra một tấm gương lớn được lắp lên đó. Trần Lang ngẩn người ngắm nhìn hình ảnh mình trong gương, đột nhiên sinh ra cảm giác lạ lẫm. Đã lâu rồi hắn chưa hề làm việc này – soi gương. Tất cả những thứ có thể phản xạ hình ảnh của hắn – gương, đồ inox,v.v… hắn đều che đậy lại hoặc phá hủy hết. Thậm chí cả nước hắn cũng không mấy khi buồn tiếp xúc.

Hỏi vì sao hắn lại như vậy, đơn giản mà rằng: Hắn ghét soi gương, hay chính xác hơn là hắn ghét việc nhìn thấy một hình ảnh khác giống y đúc của mình.

“Còn ‘hắn’ thì sao?” Trần Lang đột ngột hỏi.

“Không biết. Kiểu gì cũng không tìm ra được chút manh mối nào về ‘hắn’. Ta đoán vì tội ác năm xưa của ngươi mà ‘hắn’ không thể xuất hiện được… Cũng có thể là vì lí do khác.” Cô không chắc chắn lắm với suy đoán của mình.

Nhận được câu trả lời, Trần Lang lại gập người bật cười khùng khục một tràng dài. Laura nhún vai vẻ chán ngán với mấy phản ứng điên khùng của hắn, đoạn bỏ ra ngoài. Ngay khi cô vừa bước ra khỏi phòng, trong chớp nhoáng, hắn bật người thẳng dậy rồi lôi ra miếng dao lam để trong túi áo, tự rạch lên gò má trái mình một nhát bén ngót. Ngay tức khắc, máu từ đó tứa ra. Các huyết cầu liên kết lại thành một dòng chất lỏng đỏ tươi lăn xuống cổ.

Hắn chầm chậm hạ tay bàn tay cầm con dao lam xuống, kiên nhẫn chờ đợi máu ở miệng vết thương đông lại.

Sau đó, một cách quái đản, hắn tiếp tục một nhát khác nữa ở gò má phải. Rồi nhát thứ hai, thứ ba, thứ tư… lên khắp gương mặt.

Hắn chỉ chịu dừng lại khi nhận ra mặt mình đã có quá nhiều vết cắt chồng chéo lên nhau. Những dấu ấn của sự điên cuồng. Máu nhoen nhoét tuôn từng hàng một xuống cổ làm ướt thẫm cả cái áo pijama trắng.

Không quan tâm cơn đau buốt thấu xương đến từ những vết thương, không quan tâm việc mình khi nào sẽ ngất do mất quá nhiều máu, không quan tâm việc điều trị vết thương, không quan tâm máu trên gương mặt đang lỏng tỏng nhỏ xuống mặt sàn trắng tinh tạo thành một hàng chất lỏng đỏ quánh. Hắn chỉ đơn giản là lần nữa ghé mặt sát lại gần gương, nở nụ cười hài lòng với vẻ ngoài kinh khủng hiện tại của mình. Mọi thứ ở hắn tạm thời không còn khiến hắn phải nhớ đến ‘kẻ đó’ nữa. Tạm thời thôi.

Trần Lang tiến lại chiếc bàn gỗ lớn kê cạnh giường, ôm lấy bó hoa bách hợp được đặt trên đó nãy giờ.

Hít một hơi thật sâu. Mùi hương của loài hoa này luôn khiến hắn dễ chịu, đồng thời cũng luôn khiến nỗi nhớ mãnh liệt về ‘người ấy’ làm trái tim hắn đau buốt.

“Phải đến Nhật Bản sớm thôi. Ta muốn gặp ‘bách hợp trắng’ của ta lắm rồi!”.

Máu vẫn không ngừng nhỏ giọt xuống. Những cánh hoa trắng muốt thoáng chốc đã nhuốm trong sắc huyết ma mị.



Laura len lén quan sát mọi chuyện xảy ra trong phòng sau cánh cửa gỗ. Hành động điên rồ vừa rồi của Trần Lang khiến Laura không khỏi kinh hoàng. Cô thật sự đã suýt hét lên khi mới đầu trông thấy gương mặt vừa bị phá nát của hắn.

Nhưng một giây sau, nét hốt hoảng không còn hiện diện trên gương mặt xinh đẹp của cô nữa, thay vào đó là nụ cười và ánh mắt bí hiểm chứa đầy toan tính.

Cô đặt một ngón tay lên môi và lẩm nhẩm:

“Các nhân vật chính đang tụ họp lại. Mọi chuyện… diễn tiến thật thú vị, phải không Aldredina?”.



-------------------
Thành thật mà nói, chương này chưa được qua kì beta lần hai. Tác giả thật là vô trách nhiệm quá! Mình sẽ cho mọi người biết khi nào mình post lên diễn đàn bản hoàn chỉnh của chương này.
Hy vọng mọi người thích fic này, mặc dù theo mình đoán thì nó không hợp gu của nhiều người.


Chữ ký của Ocean Eyes



A winter garden in an alder swamp,
Where conies now come out to sun and romp,
As near a paradise as it can be
And not melt snow or start a dormant tree.

It lifts existence on a plane of snow
One level higher than the earth below,
One level nearer heaven overhead,
And last year's berries shining scarlet red.

Tài sản của Ocean Eyes

Tài sản
Tài sản:



Được sửa bởi Ocean Eyes ngày Tue Oct 04, 2011 5:21 pm; sửa lần 2.

avatar
chisa_sakuya
Hiện:
Gà nhà
 Gà nhà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 267
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Vampire - Lai
Sinh nhật Sinh nhật : 05/10/1998
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Mon Jun 13, 2011 10:05 am
*xé tem*
Fic này hay thật đó
Em mà viết đc = 1/10 chị thì em đã vui lắm rồi đó (kém nhất phần OCC mừ)
Mà em hỏi chị chút nha: trần lang là syaoran đúng ko chị
Trích dẫn :
Nhận được câu trả lời, Trần Lang lại gập người bật cười khùng khục một tràng dài. Laura nhún vai vẻ chán ngán với mấy phản ứng điên khùng của hắn, đoạn bỏ ra ngoài. Ngay khi cô vừa bước ra khỏi phòng, trong chớp nhoáng, hắn bật người thẳng dậy rồi lôi ra miếng dao lam để trong túi áo, tự rạch lên gò má trái mình một nhát bén ngót. Ngay tức khắc, máu từ đó tứa ra. Các huyết cầu liên kết lại thành một dòng chất lỏng đỏ tươi lăn xuống cổ.
Hắn chầm chậm hạ tay bàn tay cầm con dao lam xuống, kiên nhẫn chờ đợi máu ở miệng vết thương đông lại.

Sau đó, một cách quái đản, hắn tiếp tục một nhát khác nữa ở gò má phải. Rồi nhát thứ hai, thứ ba, thứ tư… lên khắp gương mặt.

Hắn chỉ chịu dừng lại khi nhận ra mặt mình đã có quá nhiều vết cắt chồng chéo lên nhau. Những dấu ấn của sự điên cuồng. Máu nhoen nhoét tuôn từng hàng một xuống cổ làm ướt thẫm cả cái áo pijama trắng.

Không quan tâm cơn đau buốt thấu xương đến từ những vết thương, không quan tâm việc mình khi nào sẽ ngất do mất quá nhiều máu, không quan tâm việc điều trị vết thương, không quan tâm máu trên gương mặt đang lỏng tỏng nhỏ xuống mặt sàn trắng tinh tạo thành một hàng chất lỏng đỏ quánh. Hắn chỉ đơn giản là lần nữa ghé mặt sát lại gần gương, nở nụ cười hài lòng với vẻ ngoài kinh khủng hiện tại của mình. Mọi thứ ở hắn tạm thời không còn khiến hắn phải nhớ đến ‘kẻ đó’ nữa. Tạm thời thôi.

Đoạn ni chị tả hơi...kinh dị


Chữ ký của chisa_sakuya

Tài sản của chisa_sakuya

Tài sản
Tài sản:


avatar
Ocean Eyes
Hiện:
Quản lí chuồng gà
 Quản lí chuồng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1060
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù Thủy - Thời gian
Sinh nhật Sinh nhật : 18/11/1994
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Mon Jun 13, 2011 10:19 am
Điều này thì... chị không biết giải thích sao cho em hiểu nữa, vì nó khá là rắc rối. Vốn dĩ trước fic này còn một fic nữa tiếp nối, hay nói cách khác, Sky(fic này chưa ra mắt độc giả) là phần 1, Game là phần 2, hai fic này hỗ trợ nhau về nội dung. Thế nên chị đang gấp rút viết Sky đây chứ không thì mọi người đọc Game sẽ thấy khó hiểu lắm, vì rất nhiều chi tiết quan trọng của Game lại nằm trong fic Sky. :3
Nói chung là thế này, Syaoran thật ra đã chết rồi :5 , thật đau lòng. Câu chuyện này là tiếp theo sau khi Syaoran qua đời khoảng 1 năm sau.
Nói chung là cũng không đơn giản thế này, giải thích ra thì hết cả hay nên nếu bạn nào muốn có đáp án chính xác đành chịu khó chờ mình 2 tháng 1 chap thôi :9
Cám ơn sự ủng hộ của mọi người. Nói chung mình sẽ cố gắng để không drop giữa chừng, dù sao đây cũng là fic mình yêu thích và đầu tư nhất. :7


Chữ ký của Ocean Eyes



A winter garden in an alder swamp,
Where conies now come out to sun and romp,
As near a paradise as it can be
And not melt snow or start a dormant tree.

It lifts existence on a plane of snow
One level higher than the earth below,
One level nearer heaven overhead,
And last year's berries shining scarlet red.

Tài sản của Ocean Eyes

Tài sản
Tài sản:


avatar
Ocean Eyes
Hiện:
Quản lí chuồng gà
 Quản lí chuồng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1060
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù Thủy - Thời gian
Sinh nhật Sinh nhật : 18/11/1994
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Mon Jun 13, 2011 11:19 am
Vì chương 1 dài quá xá dài (hình như 13 trang word gì đó) nên mình cắt ra thành nhiều part. Part 1 đã được xuất xưởng (hic, còn chưa beta lần 2). Enjoy!


Chap 1: Start the game


Part 1:




Tháng 9, năm 2010.

Tokyo, Nhật Bản.



“Đây là…”

Không gian đang dần biến đổi thành những mảnh kính vụn vỡ, rơi lả tả xuống nền đất. Rất nhanh chóng, khung cảnh xung quanh Sakura không còn là phòng trọ của cô nữa, thay vào đó là những ngôi nhà bằng đá bám đầy rêu. Xa xa những chiếc thuyền đủ loại, những hàng dừa nghiêng mình trong gió trên bãi cát vàng. Và bầu trời rộng lớn rực rỡ trong những ánh hào quang cuối cùng, phản chiếu lên nền biển những mảng sáng lung linh kì ảo.

Khung cảnh này, dù có trải qua bao năm tháng đi nữa thì Sakura cũng không thể nào quên được. Nơi cô gái tóc nâu đang đứng chính là quê hương thứ hai ở tiền kiếp của cô, thị trấn Blue Town.

“S… sao lại…?” Sakura trố mắt ngạc nhiên. Cô đang lạc vào ảo ảnh tạo ra bởi kí ức của mình, hay nói cách khác, cô đang mơ . Một giấc mơ quen thuộc. Sakura từng nghĩ nó đã kết thúc từ ngày Syaoran rời xa cô, điều đó đồng nghĩa với việc Sakura sẽ không bao giờ được gặp “cô ấy” lần nữa.

Phải, đó là những gì Sakura nghĩ. Thế nên ngay khi rơi vào giấc mơ này, Sakura rất đỗi ngỡ ngàng, nhưng trong lòng không phải không thấy vui mừng.

Trong những *gió đâu thể chỉ có một* làn gió không còn sự tồn tại duy nhất của vị mặn và mùi tanh đặc trưng nơi xứ biển nữa *đôi lúc mình muốn sử dụng câu ko rõ chủ-vị hoặc bị thiếu*. Một cách chậm rãi, những phân tử của một thứ mùi vị nồng nàn, ngọt ngào dịu dàng len lỏi vào trong không khí. Sakura thoải mái ngửa người ra, hít lấy *chỗ này không bỏ được* một hơi thật sâu rồi bất giác mỉm cười. Đó là hương thơm của một loài hoa xinh đẹp mà cô yêu thích – hoa bách hợp trắng.

Trong thoáng chốc, Sakura không còn là người duy nhất đứng ở đây. Một bóng người thình lình xuất hiện trước mắt cô. Cho dù có bị bịt mắt lại bây giờ, cô vẫn có thể dễ dàng nhận ra người đó là ai.

Bước ra khỏi làn sương mỏng phủ quanh, bóng hình người đó hiện ra với những đường nét ngày càng rõ ràng hơn. Sakura không thể nào ngăn được nụ cười reo vui nở trên môi. Là cô ấy. Là tiền kiếp của cô. Là người bạn mà Sakura rất đỗi ngưỡng mộ lẫn yêu mến.

“Sakura!” Người thiếu nữ mang gương mặt giống hệt cô khẽ cười.

“Emer! Là cậu thật sao?” Sakura mừng rỡ gọi to.

“Phải, là tôi đây. Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối tôi gặp cậu. Tôi nhớ cậu lắm!”

“Tớ…tớ cũng vậy, cũng rất nhớ cậu!” Sakura rơm rớm lệ “Tớ đã nghĩ, ngày Syaoran ra đi thì cậu cũng sẽ không bao giờ trở lại gặp tớ nữa.”

“Tôi cũng thế…” Emerald thở dài “… Tôi từng nghĩ, một khi linh hồn Am…, à, Syaoran an nghỉ thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Tôi sẽ chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng của kí ức và mãi mãi không còn xuất hiện trong tiềm thức của cậu nữa, nhưng…”

“Có một lí do nào đó cho sự hội ngộ bất ngờ hôm nay?” Sakura bật thốt lên câu hỏi vừa hiện ra trong đầu mà không kịp suy nghĩ. Trực giác của Sakura mách bảo cô rằng có chuyện gì đó không ổn đang xảy ra.

“Ừm. Cậu cũng nhận ra à?” Như mọi lần, sự quan sát tinh nhạy đã giúp Emerald phần nào đọc được những suy nghĩ của Sakura. Đôi mắt ngọc bích tuyệt đẹp của công chúa chợt trở nên nghiêm túc và căng thẳng. “Tôi đã không có giấc ngủ yên bình như mong đợi. Không lâu sau đó, tôi buộc phải tỉnh dậy trở lại.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Thật ra tôi chưa bao giờ nói cho cậu và Syaoran biết sự thật về kí ức của tôi. Nó không hề trọn vẹn như hai người tưởng. Phải nói sao đây, nó bị thiếu hụt và chắp vá nhiều chỗ. Tôi không muốn hai người lo lắng, và bản thân tôi cũng chủ quan cho rằng điều đó hẳn không có gì quan trọng lắm. Lúc trước, tôi chỉ nghĩ đơn thuần là do sự tồn tại trái với quy luật tự nhiên của mình dẫn đến ảnh hưởng kí ức. Thế nhưng, khi chìm vào giấc ngủ, không hiểu sao tôi lại không thể ngừng nghĩ về các sự sai lệch đó.”. Emerald chậm rãi nói, cố gắng kìm chế sự lo âu thể hiện qua giọng nói.

Đây là lần đầu tiên Sakura nhìn thấy vẻ mặt này của nàng công chúa. Điều gì đã khiến Emerald đã đánh mất vẻ bình thản thường thấy của mình? Sau khi thầm đặt ra câu hỏi ấy, một linh cảm bất an thình lình dấy lên trong lòng Sakura. Sự nhận thức mơ hồ ấy khiến Sakura bất giác đưa hai nắm tay đặt hờ lên ngực. Một hành động vô thức, được thực hiện để trấn an bản thân. Hay ít nhất là cô tin thế.

“Nói vậy… cả nguyên nhân cái chết của cậu cũng…?” Tim Sakura đập mạnh khi thốt lên câu hỏi đó. Công chúa chưa bao giờ nói cho Sakura biết lí do cho sự yểu mệnh của mình ở tiền kiếp. Liệu những phần bị mất ấy có bao gồm cả kí ức trước khi cô ấy chết không?

Nhận được cái gật đầu xác nhận từ Emerald, không khí bao bọc lấy hai người con gái chợt chùng xuống và trở nên nặng nề. Emerald chau mày:

“Có lẽ trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì đó. Nếu những gì tôi suy đoán là chính xác thì hẳn sự kiện ấy đã gây ra ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời tôi. Ý nghĩ này thật khiến tôi không yên tâm chút nào. Tôi đã thử tìm lại rất nhiều lần những đoạn kí ức bị mất ấy, nhưng dường như luôn có một thế lực rất lớn nào đó đã chặng toàn bộ cánh cửa dẫn đến chúng. Nếu như cố phá cửa thì rất có thể tôi sẽ làm tổn thương linh hồn cậu.”

“Nhưng nếu tìm ra chúng thì có thể gỡ tất cả các thắt nút trong lòng cậu, à không, trong lòng chúng ta, đúng chứ?” Sakura nói với vẻ không chắc chắn.

Công chúa không trả lời. Một quãng im lặng kéo dài cho đến khi Emerald lên tiếng phá vỡ nó.
“Dạo này cậu có gặp chuyện bất thường gì không?” Đột nhiên, Emerald đặt ra một câu hỏi kì lạ với vẻ thận trọng.

“Không.” Sakura đáp. Phải, ít ra thì hiện tại cô không gặp bất kì chuyện bất thường nào. Hiện tại thôi.

Chợt Sakura thấy rùng mình. Cảm giác những tế bào trên cơ thể như đông cứng lại vì một nỗi sợ hãi vô cớ. Không, không hẳn là vô cớ. Cùng với trực giác tinh nhạy mà mình sở hữu cùng những lời nói ban nãy của công chúa, Sakura linh cảm rằng mình sắp đặt chân vào một chuỗi các sự kiện tồi tệ, rất tồi tệ. Có lẽ là ngày mai, ngày kia, tuần sau, tháng sau, năm sau hay vài năm tới nữa, Sakura không thể đoán định trước được.

Người đang mang tâm trạng đó không chỉ có mình Sakura. Nỗi lo sợ về những dự cảm không lành in đậm lên đôi bàn tay siết chặt vào nhau. Emerald mím môi, cân nhắc kĩ lưỡng với những điều mình sắp thốt ra. Một lời cảnh báo.

“Tuy không có căn cứ gì, nhưng tôi đoán rằng sắp cho chuyện không ổn nào đó xảy đến với cả hai chúng ta, và chắc chắn rằng nó ít nhiều gì có liên quan đến những phần kí ức bị mất kia. Hãy cẩn thận!”

“Cẩn thận? Nhưng tớ phải cẩn thận với cái g… AAAA!!!” Chưa kịp nói hết câu, một trận cuồng phong thình lình kéo tới. Như mọi lần, nó báo hiệu cho Sakura biết rằng giới hạn thời gian cho cuộc gặp mặt giữa cô và công chúa đã đến, đồng thời cũng đã đến lúc cô phải trở về thế giới thực tại.

“Công chúa! Công chúa!! Ý cậu là sao? Làm ơn giải thích rõ ràng điii!!! Công chúa !!!...!!!”

Trước khi bị lôi ra ra khỏi giấc mơ, Sakura gắng hết sức gào to lên gọi với theo nhưng không kịp. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh và Sakura không thể nhận được ngay câu trả lời như mong muốn. Những dư ảnh cuối cùng Sakura còn kịp nắm bắt lấy ở thế giới mộng trước khi mọi thứ xung quanh cô chìm vào bóng tối là dáng người như bị đông cứng của công chúa, để mặc mái tóc bạch kim lộng lẫy cùng tà váy trắng bị tốc dữ dội trong gió. Và, nỗi bất an mờ hồ còn đọng lại nơi đôi mắt màu ngọc bích.


Chữ ký của Ocean Eyes



A winter garden in an alder swamp,
Where conies now come out to sun and romp,
As near a paradise as it can be
And not melt snow or start a dormant tree.

It lifts existence on a plane of snow
One level higher than the earth below,
One level nearer heaven overhead,
And last year's berries shining scarlet red.

Tài sản của Ocean Eyes

Tài sản
Tài sản:


avatar
Ocean Eyes
Hiện:
Quản lí chuồng gà
 Quản lí chuồng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1060
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù Thủy - Thời gian
Sinh nhật Sinh nhật : 18/11/1994
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Mon Jun 13, 2011 4:54 pm
Cái fic này em không cần cố gắng hiểu đâu, càng cố hiểu càng rối mù đấy . Fic này rắc rối cực nhưng từ từ cũng tự giải thích ra hết, có điều phải kiên nhẫn một chút chứ mấy chương đầu toàn "bắt bí" độc giả không hà.


Chữ ký của Ocean Eyes



A winter garden in an alder swamp,
Where conies now come out to sun and romp,
As near a paradise as it can be
And not melt snow or start a dormant tree.

It lifts existence on a plane of snow
One level higher than the earth below,
One level nearer heaven overhead,
And last year's berries shining scarlet red.

Tài sản của Ocean Eyes

Tài sản
Tài sản:


avatar
Vương Tuyết
Hiện:
Trứng gà
Trứng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 11
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù thủy - Không gian
Sinh nhật Sinh nhật : 21/10/1995
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Sat Jun 18, 2011 1:37 pm
Hime, ta nhớ là ta chưa đưa lại nàng bản beta 2 mà, up sớm thế :|


Chữ ký của Vương Tuyết

Tài sản của Vương Tuyết


avatar
Ocean Eyes
Hiện:
Quản lí chuồng gà
 Quản lí chuồng gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1060
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù Thủy - Thời gian
Sinh nhật Sinh nhật : 18/11/1994
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Sat Jun 18, 2011 2:04 pm
Up trước thế thôi, cái prologue cũng đã qua beta 2 đâu. Mai đưa cho ân bản edit lần 1 chương 1.


Chữ ký của Ocean Eyes



A winter garden in an alder swamp,
Where conies now come out to sun and romp,
As near a paradise as it can be
And not melt snow or start a dormant tree.

It lifts existence on a plane of snow
One level higher than the earth below,
One level nearer heaven overhead,
And last year's berries shining scarlet red.

Tài sản của Ocean Eyes

Tài sản
Tài sản:


avatar
Rin
Hiện:
Rin
Rin
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1173
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù thủy - Bóng đêm
Sinh nhật Sinh nhật : 11/02/1997
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game Sat Aug 13, 2011 2:05 am
Hay nhưng sao ss kô up lun phần 1 để tiện theo dõi
câu chuyện thật thú vị,nó là fic em mong chờ đấy,nó sẽ rất hay nếu có phần 1 trợ giúp


Chữ ký của Rin






Tài sản của Rin

Tài sản
Tài sản:


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfiction] [Clamp] Game



Chữ ký của Sponsored content

Tài sản của Sponsored content

[Fanfiction] [Clamp] GameXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Fanwork

 :: 

Write

 :: 

Fanfiction

-
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs