Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Học viện ClampXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar
Yukimi_Hana
Hiện:
Super uke
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1187
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Vampire - Princess
Bạn đời Bạn đời : RikaMihara
Bài gửiTiêu đề: Học viện Clamp Tue May 10, 2011 7:12 pm
Tittle: Học viện Clamp

Author: Yukimi aka Yukky

Disclaimer: Các nhân vật của C8

Rating: Biết đọc thì có thể đọc

Thể loại: Làm nhảm linh tinh

Warning: Một số mối quan hệ đã bị thay đổi, bêu riếu vài người!

Note: Phần trong *..* là hành động, trong (...) là bên lề.



Học viện Clamp

Để đọc được câu chuyện này, bạn bắt buộc phải tưởng tượng. Tôi sẽ giới thiệu luôn, bạn cần tưởng tượng dựa vào hai yếu tố sau:

Nếu bạn là con gái, bạn phải tưởng tượng ít thôi. Nếu là con trai, bạn phải tưởng tượng khủng khiếp hơn nhiều. Khủng khiếp ở chỗ, tôi chuẩn bị viết về một cô gái bằng tuổi bạn, và nếu muốn đọc thì bạn phải tưởng tượng mình là cô gái đó.

Thứ hai, nếu bạn là người sáng nắng chiều mưa, trưa ẩm ướt, việc thích nghi với câu chuyện không khó. Nhưng nếu bạn đạo mạo chuẩn mực, thì hay chuẩn bị tinh thần đi nhé, tôi nói trước rằng những người bạn sắp gặp rất "phi thường" đấy.

Tào lao vậy đủ rồi, bắt đầu câu chuyện thôi!

oOo

1.Học viện Cờ lam tám

Một buổi sáng cuối tháng tư đẹp trời, khi bạn vẫn đang nướng khét lẹt cái trường dã chiến bày la liệt manga của mình, miệng lảm nhảm những câu đại loại như:

- Ôi Dứa-sama đẹp trai quá đi!

- Miku! I love you!

Thì đột ngột...."Rầm!" - cánh cửa mong manh của phòng bạn bị đạp ra (đúng nghĩa) một cách không thương tiếc, một trong nhị vị phụ huynh đáng kính của bạn - mama ngàn đời yêu dấu - đang đứng sừng sững giữa nơi được coi là căn cứ địa của riêng bạn thôi, miệng nói oang oang:

- Aimy này, con có dậy đi học không thì bảo! Giờ này mà vẫn còn ngủ!

Đương nhiên Aimy là tên bạn và vì mệnh lệnh nên bạn đành mắt nhắm mắt mở, ngơ ngác ngồi dậy, mất vài giây để...load, rồi lại thả mình rơi tự do xuống chiếc đệm êm ái, miệng làu bàu:

- Mẹ sao vậy? Có trường trung học nào thèm nhận con đâu! Mẹ còn không biết con mẹ "giỏi" như nào chắc!

Ngay lập tức, mẹ bạn tiến đến, lật tung cái chăn ra, để bạn nằm "lộ thiên" trong một tư thế không mấy đẹp mắt. Thật may tối qua trời hơi lạnh nên bạn không ăn mặc sẹc xi khiến mẹ bạn phiền lòng.

- Có trường nhận con rồi đây! Họ vừa gửi thư báo nhập học vào lúc 12 giờ đếm qua!

12h? Bạn cười khẩy (tất nhiên đủ để mẹ bạn không nhận ra kẻo hậu quả khó lường). Ngồi dậy theo kiểu "uốn éo", bạn ngáp ngắn ngáp dài, rơi cả lệ:

- Có thật không vậy? Các trường đều nhập học từ tháng 9 năm ngoái rồi, bên Nhật cũng khai giảng từ đầu tháng. Giờ này ai thèm nhận con mẹ. Woooww...

Tiếng ngáp của bạn khiến mẹ bạn phải nhăn mặt vì con gái mình..."quá duyên". Bà rút ra một cái phong bì màu sắc sặc sỡ, trang trí nhằng nhịt khiến bạn tự hỏi ai là người đì zai cái phong bì ấy. Một hình C8 cách điệu đập vào mẹt bạn, bên dưới là dòng chữ đỏ chót:

From: Clamp Acedemy
To: Aimy Hoshino

Bạn ngạc nhiên nhìn cái tên trường, hơi ngờ ngợ, tự hỏi rằng sao nó quen thế nhỉ. Mẹ bạn không để ý đến phản ứng của con gái, rút tờ giấy bên trong ra và bắt đầu đọc:

- Học viện cờ lam...

Như có một luồng điện chạy qua sống lưng, bạn giật mình nhận ra mình không còn mắc bệnh trí nhớ cá vàng nữa. Đúng rồi! Đó chính là học viện Clamp nổi tiếng, rộng hàng ngàn ha, có từ cấp Mẫu giáo đến Cao học, chuyên đào tạo ra những con người ưu tú trên toàn nước Nhật. Là họ ư? Họ thật sự nhận bạn vào học ư? Mắt bạn như hoa lên là tim bạn đập tưng tưng trong lồng ngực vì vui sướng. Có thể họ nhận ra tài năng tiềm ẩn của bạn thì sao?

Mẹ bạn dừng lại khi thấy bạn mắt sáng rực rỡ. Bà nhìn bạn hân hoan và nói:

- Con quan tâm đến rồi đó hả? Vậy thì tự đọc đi, mẹ đang bị đau cổ!

Tự đọc cũng được chứ sao, bạn sẽ xem họ ca ngợi bạn thế nào trước khi viết ra câu: Chúng tôi rất vui mừng nhận bạn vào học! Quá hoàn hảo!

Học viện Clamp 8
Hiệu trưởng: Neko Sawada.
Ngày X tháng Y năm 2k11
Kính gửi cô Aimy,
Chúng tôi lấy làm hân hạnh thông báo cho cô biết rằng cô đã trúng tuyển vào Học viện đào tạo nhân tài Clamp 8.Xin vui lòng xem danh sách đính kèm về toàn bộ sách và trang thiết bị cần thiết.
Khóa học bắt đầu vào ngày hôm nay, ... tháng 4 năm 2k11. Chúng tôi mong cô đến nhập học cũng vào ngày hôm nay,.../4/2k11.
Kính thư,
Giáo sư Syaoran,
Phó hiệu trưởng.

.............

Trong đầu bạn bừng lên vô vàn câu hỏi. Học viện mà bạn biết đến có thêm đuôi 8 từ lúc nào? Sao hiệu trưởng trường trung đẳng lại là Neko Sawada? Rồi thì gửi thư vào ngày hôm nay, đi học vào ngày hôm nay, bạn đến trường kiểu gì. Sau hơn 10 phút săm soi đến thủng cái phong bì, cuối cùng bạn cũng dùng kính lúp soi được địa chỉ trường: http://clamp.8forum.infor/. Thôi rồi, bạn bị lừa rồi. Đây rõ ràng không phải học viện bạn vẫn biết, là một trường...giả mạo! Tức quá đi mất thôi!

Mẹ bạn thấy bạn nghiên cứu cái phong bì lâu lắc thì sốt ruột lắm. Bà nhìn mặt bạn lúc thoạt xanh thoạt đỏ, lúc cười toe toét lúc nhăn nhó thì ngạc nhiên vô cùng.

- Thế nào? Quá tốt đúng không con? - Khi bạn ngẩng lên nhìn thì thấy hai mắt mẹ bạn long lanh như muốn nói: "Cuối cùng cũng có một trường tốt bụng nhận con đến học"

À ừ nhỉ, trường Clamp bên Nhật mà nhận bạn thì đúng là trời sập. Ban nãy bạn mơ mộng quá rồi. Bạn lại tiếp tục tính toán. Thực ra trường mời bạn nhập học cũng không phải lừa đảo. Ngoài phong bì có logo riêng, rồi tên gọi cũng...cải biên đi rồi còn gì. Bạn hiện giờ đang vô công rồi nghề, mẹ bạn thì chỉ muốn tống khứ bạn đi bất cứ trường nào chịu nhận. Xem qua thì trường Clamp "dỏm" này cũng khá giàu có, có lẽ bạn sẽ nhập học ở đây thôi, với tình cảnh hiện h của bạn thì có chỗ để học là tốt lắm rồi, bạn vốn có tinh thần ham học mà. Bạn tin rằng dù có gì xảy ra bạn cũng có thể vượt qua được!

- Vâng, tốt ạ - Bạn vờ gục gặc đầu ra chiều hài lòng khiến mẹ bạn vui mừng khôn xiết.

Bà vui vẻ nói:

- Con biết địa chỉ trường rồi chứ? - Và tiếp tục khi thấy bạn gật đầu - Vậy thì con mau xem cần thu xếp gì để nhập học. Hôm nay phải đến trường đúng không? Để mẹ bảo ba con đưa đi.

Bạn liếc xuống cái danh sách nằm lăn lóc dưới đất, ban nãy tức quá bạn còn suýt xé đôi luôn kìa. Đáng lẽ từ bên ngoài phải để cho bạn biết rằng đó là trường Clamp 8 chứ! Chuẩn bị cũng chẳng có gì khác các trường còn lại nên bạn làm rất nhanh.

Hơn 1 tiếng sau hai bố con bạn mới tìm được trường. Đó là một tòa lâu đài tọa lạc ở phía tây thành phố, trông đẹp đẽ, quý phái nhưng dường như ẩn chứa cái gì đó huyền bí làm bạn rợn...xương sườn. Bố bạn nhìn con gái lần cuối, chúc bạn may mắn rồi quay xe đi. Bạn đã đâm lao thì phải theo lao thôi!

oOo

2. "Thám hiểm"

Khi bạn vừa đặt được chân trái vào cổng trường thì nghe tiếng nhốn nháo đằng sau. Với cái bản tính tò mò của mình đương nhiên bạn không bỏ qua được, vội quay phắt lại. Sau bạn là một cậu bạn hai mắt, hai tai, một mũi, một miệng... Được cái dễ nhìn và cao. Nhưng mỗi tội cậu ta có vẻ...vênh quá, đi không nhìn đường cẩn thận có ngày đập mặt vô cột điện. Lúc đó lại kêu sao mình không hạ cái mẹt xuống khoảng 10 độ có phải tốt không!

Chưa kịp nhìn cậu bạn có vẻ cũng là học sinh mới cho kĩ thì bạn vội chuyển tầm nhìn sang bên kia. Một chiếc limo vừa trờ đến khiến bạn lác cả mắt. Đây cũng là học sinh mới? Một người mặc áo đen bước xuống mở cửa cho người ngồi sau. Hai người đi ra khỏi chiếc xe đó. Ôi dứa ơi, là một nam một nữ giống nhau như đúc, nam thanh nữ tú, nhìn chỉ muốn chạy đến...xin chữ kí. Cô bạn dễ thương không thể tả. Cậu bạn kia thì đẹp trai, lạnh lùng, đúng mẫu người...bạn thích mới chết chứ!

Bạn cố dằn cái tính B của mình lại, đứng đợi xem có ai nữa không. Hết rồi, bạn tin vậy vì vừa có tiếng loa thông báo sắp đến h nhập học. Ai lại đi muộn vào ngày học đầu tiên. Bước vào cùng cậu bạn vênh váo và hai người sinh đôi kia, bạn thấy an lòng hơn. Vì sao? Vì...có chết bạn cũng không chết một mình!

Vừa đi đến giữa sân trường bạn đã thấy một câu khẩu hiệu to đùng: [W]e [A]re [A] [F]amily! Cảm động quá. Bây h bạn không nghi ngờ trường này nữa đâu, vì nhìn đâu cũng thấy màu hồng. Tường hồng, chữ hồng, hoa anh đào hồng hồng, trông yêu chết đi được!

- Học sinh mới đi theo hướng này! - Một tiếng nói phía bên trái khiến bạn giật mình. Đó là một người đẹp trai, nhưng theo kiểu manly ấy. Bạn cố để mắt mình không hiện vài hình trái tim, ngoan ngoãn đi theo lời chỉ dẫn của người nọ. Nếu bạn nghe không nhầm, thì đó chính là thầy giáo thể dục. Có lẽ bạn sẽ thích giờ thể dục lắm đấy.

- Thầy là thấy Sei? - Tên học sinh mới láu táu hỏi, giọng nghe có vẻ hào hứng.

- Yep. Em cần gì ở tôi? - Thầy Sei liếc nhìn tên kia, chẳng có vẻ gì là quan tâm.

- Không có gì ạ. Em chỉ đang kiểm tra lại những thông tin Yuk-chan cung cấp thôi - Hắn tự đắc nói, rồi tự cười khoái chí khiến bạn khẽ nhăn mặt. Yuk-chan là ai vậy kìa? Người quen của cậu ta?

- Ra cậu là Kat - Sei gục gặc đầu - Em gái tôi có nói về cậu. Nó nói tôi có thể cho cậu ăn dynamite bất cứ lúc nào cậu phát ngôn bừa bãi về những gì nó kể cho cậu.

Kat xanh mặt nhìn thấy Sei, lẩm bẩm gì đó rồi vội vàng nói khi bị Sei lườm:

- Dạ, em biết rồi! Thầy nhân từ bỏ qua cho.

Bạn vừa đi vừa liếc ngang ngó dọc, ước sao mình có thể mọc thêm chừng 6 con mắt nữa. Khi đi theo thấy Sei qua những dãy nhà, bạn cứ quay đầu, đảo dọc mắt nhìn khắp bốn phương tám hướng để thấy mọi thứ: Lớp học, thư viện, kí túc xá... Đoàn học sinh mới đi về phía tòa nhà chính giữa, và dừng lại trước của căn phòng có treo biển: Hiệu trường.

- Tôi là Sei đây. Tôi đưa học sinh mới đến - Thầy Sei gõ cửa và giới thiệu.

- À ừ, vào đi - Tiếng nói vang lên. Và khi tất cả bước vào, bạn thề rằng mình đã thấy người ngồi ở bàn hiệu trưởng cất vội một cuốn truyện xuống dưới chồng sổ sách cao ngất. Đó là một cô gái trẻ, ánh mắt cương nghị và dường như có một ma lực chết người. Mà hình như không phải riêng bạn tinh mắt, ai cũng thấy. Hai anh em sinh đôi kia thì im lặng, Kat nhấp nhổm định nói gì đó nhưng rồi tái mặt nín thinh khi thấy ánh mắt "dịu dàng pha lần thương yêu" của vị hiệu trưởng đáng kính. Thầy Sei thì cười mỉm, nói mà không hề tỏ ra thái độ nào:

- Tí nữa tôi mượn cô Nek nhé!

Không ai (dám) nói gì thêm trước hai nhân vật toát ra vẻ nguy hiểm chết người này. Neko mau chóng lấy lại vẻ đạo mạo thường ngày, chỉnh chu lại tư thế rồi vui vẻ:

- Ta là Đương kim hiệu trưởng học viện Clamp 8, Neko Sawada. Rất vui khi các em đến nhập học tại trường.

Và cô nở một nụ cười "mật ngọt chết ruồi". Bạn không rõ là mình nên yêu quý vị hiệu trưởng này hay không, có lẽ chỉ dừng lại ở kính trọng thôi, chứ cô ta có vẻ không dễ đối phó.

Sau một hồi đứng "tán phét", "buôn dưa lê bán dưa chuột" mà người nói chủ yếu là thầy Sei và hiệu trưởng Neko thì bạn và mọi người được dẫn đến khu Kí túc xá, nơi bạn sẽ sống đến hết năm học và chỉ về nhà vào các dịp lễ tết. Trong đoàn người nói nhiều nhất vẫn là Kat. White-Kira thì dễ thương líu lo như một chú chim nhỏ. Dark-Kira, người anh sinh đôi của cô thì khá là lạnh lùng, ít nói vô cùng, có thể nói là trái ngược với em mình. Bạn thì chỉ nói khi nào cần, còn lại hầu hết là suy tính lung tung, về cuộc sống sau này ở học viện, về việc nên kết thân với những ai...

- Ca ca dẫn học sinh mới về rồi đó hả? - Một cô gái tóc ngắn, đeo kính đen trắng chạy ra, vui vẻ đón bạn và mọi người. Cô quét mắt qua các bạn một lượt, ánh mắt dừng lại ở Kat thì nguy hiểm, ở White-Kira và Dark-Kira thì hiền hòa, còn dừng lại ở bạn thì là...không quan tâm! Nhưng thôi cũng được, bạn vốn không nổi bật lắm, bạn thích sống thầm lặng XD~.

- Chào em, Yuk - Thầy Sei vẫy tay - Còn Kyo đâu? Nàng đó không thèm ra đón học sinh mới à?

Yuk quay về dãy nhà mình vừa đi ra, chép miệng:

- Cổ đang ngồi bấn đại ca Dứa ca ca ơi. Em không lôi cổ ra được!

Sei ra chiều thông cảm, chỉ khẽ nhăn mặt lẩm bẩm:

- Cô Kyo đánh quả lẻ, ngồi bấn đại ca mà không gọi ca ca với Neko!

Bạn lúc ấy thì vui mừng khôn xiết. Quả nhiên tinh thần fangirl và fanboy không ở đâu không có. Nhất định có ngày bạn gặp họ để "chia sẻ". Yukimi - tên đầy đủ của cô gái dễ thương nọ - dẫn các bạn đi tham quan tiếp, thay cho thầy Sei. Cô tự giới thiệt mình là giáo viên dạy quốc ngữ, đồng thời trong coi Kí túc xá với một người tên Kyo - FG đã được nhắc đến.

Kat khi đi với Yuk thì im phăng phắc, không dám hó hé nửa câu. Bạn thì chỉ lo ngắm cảnh, thắc mắc cái trường này giàu mà sao không thèm tổ chức khai giảng, có lẽ tại học sinh mới ít quá. Đúng lúc đi đến khu vườn trường, tất cả im lặng ngắm cảnh đẹp nên thơ thì..."Ầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ dãy lớp học khiến bạn giật bắn mình, vội quay lại nhìn xem có việc gì xảy ra. Một căn phòng ở cuối hành lang đang bốc khói mù mịt, cửa kính thì vỡ vụn, trông như vừa bị thả bom không bằng. Trong phòng mò ra một cậu bạn mặt mày xanh xanh đỏ đỏ, tóc theo "mốt" tổ quạ kute, áo thì rách te tua, được "nhuộm" đầy màu sặc sỡ. Cậu vừa ho sù sụ vừa lấy tay "đuổi" bụi khói lia lịa.

Ngay lập tức có hai cô bạn xuất hiện, một người vừa đi xem xét hiện trường vừa thống kê thiệt hại. Người còn lại cầm một cuốn sổ, tay ghi tốc kí nhưng gì cô bạn kia nói.

- Cửa kính vỡ 3/4. Dụng cụ thì nghiệm hỏng 80%. Hóa chất thiệt hại 90%...blah...blah...

"Bốp!" - Cậu bạn vừa lò dò đi ra từ căn phòng nọ lãnh ngay một cái dép vào đầu, choáng váng ngã lăn quay ra đất.

- Dậy! - Chủ nhân của chiếc dép kia vội vàng giật áo cậu khiến cậu có muốn giả chết cũng không xong.

- Tôi đã nhắc nhở em bao nhiều lần rồi, Ikki? - Người nọ đẩy gọng kính trên sống mũi, gằn giọng, hai mắt lóe lên những tia nhìn nguy hiểm (cảnh báo: Tránh xa nhanh lên!)


Ikki từ từ ngồi dậy, từ từ mở mắt ra, ngồi thừ ra một lúc rồi mới lên tiếng:

- Đây là đâu vậy? Sao tôi không nhớ gì cả? Ông là ai?

"Bốp!" - Ngày lập tức cậu lại được nhân thêm một cái "xoa đầu" ưu ái nữa. Miệng anh khẽ nhếch lên và hai mắt anh cười mà như không cười (đại loại là cái kiểu cười nửa miệng của anh Kid 1412 ấy). Xem ra thì đây là một người khá tri thức, nhưng lại có hành động không đúng "chuẩn mực" cho lắm. Thực ra thì nếu không sợ bị ném đá bạn cứ dùng từ bạo lực cũng được, chúng ta anh hùng, đầu đội mũ chân đi dép cơ mà. Bạn vốn ăn nói không sợ giời sợ đất, sao phải xoắn, lộn, sao phải "chéo" (Aimy *giật áo*: muốn một mình tôi chết hở, đứng lại mau! Tác giả *gãi đầu*: đâu có, tôi đi gặp William Cường ấy mà...."Cốp")

- Em không nhớ tôi? - Giọng nói đe của anh làm ai cũng sởn gai ốc. Các bạn lúc đó cũng đã đến gần để theo dõi cho...thủng, không khỏi dính chưởng - Em tưởng dễ vậy sao. Người ta nói mất trí nhớ chỉ cần thả trôi sông ba ngày ba đêm là được. Để tôi giúp nha!

Nói rồi chưa cần sự đồng ý của Ikki anh lôi xềnh xệch cậu đi về phía cổng, miệng nở nụ cười gian xảo.

- Aaaaaaaaaaaa!!!!!!!! - Ikki giãy bán sống bán chết, mặt cắt không còn một giọt máu, trông không khác gì cái bánh bao trắng - Thầy Sya! Em xin lỗi! Em xin lỗi!!!!

- Ủa, em khỏi rồi hở? - Sya buông cậu ta ra và quay lại nhìn - Vậy tôi sẽ sửa lại cách chữa trị thành lôi ra sông, trong thời gian đó chắc cũng đủ để người ta khỏi bệnh nhỉ?

Ikki lúc này trông te tua, thảm thương đến tội nghiệp. Cậu ngước lên, chớp chớp đôi mắt dính đầy bụi hóa chất, cố sao cho giống 1-chú-cún-bị-bỏ-rơi nhất:

- Em xin lỗi thầy ơi!

Sya ngồi thụp xuống, gật gù:

- Em liệt kê lại cho tôi những gì mình đã phá hoại trong suốt năm học trước!

- Dạ....em quên rồi... - Giọng cậu nhỏ xíu, có thể nói là rất khó nghe.

- Vậy để Rika giúp cho - Sya vẫy tay - Rika ra đây nói dùm thầy!

- Ngày 12/8/2010, phá hỏng nhà kho. Ngày 7/10/2010 làm sập hội trường. Ngày 25/12/2011 làm chết cây anh đào lớn nhất trong trường...blah...blah...

Giờ thì bạn chẳng thấy thương xót Ikki chút nào. Cậu ta xứng với biệt danh Vua phá hoại đó chứ. Toàn mấy trò quá quỷ kiểu như thí nghiệm xem Lưu huỳnh trộn với Than chì và Natrat Kali ra cái gì (thuốc nổ, thuốc nổ đấy!! Ngu vừa thôi chứ, nếu cần thuốc nổ thì cứ đi xin thầy Sei, sao phải thí nghiệm!), với cây anh đào thì là thử xem dầu gội đâu Dove có làm cho cậy sống lại như trong quảng cáo không (quảng cáo người ta dùng hoa, cậu ta dùng cây cổ thụ làm vật thì nghiệm ="=)...blah...blah... Nếu bạn không nhầm thì quyển sổ của Rika chỉ toàn ghi tội của Ikki thôi.

- Em nghe rõ rồi chứ? - Sya nói bằng giọng đe dọa - Thế lần này là vì sao đây?

- Lần này em thử nghiệm...pha chế thuốc mọc tóc...

- Em đâu có hói? - Sya nhíu mày hỏi, nhìn mái tóc đen của cậu ta. Anh đang nhìn kĩ để chắc chắn đó không phải tóc giả.

- Bây giờ em không có hói, nhưng sau này lấy vợ mà bị giật tóc thì...Ối! Đau quá!!

- Theo tôi lên phòng Tự kiểm! - Sya không thèm nghe câu giải thích ngớ ngẩn kia nữa, nắm tai Ikki kéo xềnh xệch đi. Nếu thính ta như bạn hẳn mọi người sẽ nghe thấy câu sau - Bao nhiêu bộ YA trong nhà kho của tôi đã về nơi chín suối, thù đó không trả không được....

Hai nhân vật ồn ào kia đi khỏi đã được một lúc lâu mà bạn và mọi người vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Quả là đặc biệt. Có lẽ chỉ có những người sống ở đây lâu rồi mới biết hết sự đáng sợ của Sya.

- Thôi, chúng ta đi thăm quan tiếp nhé - Yuk lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt và sải bước đi trước. Mọi người cũng rục rịch di chuyển, nhưng không còn sôi nổi nữa.

- Cô ơi, người đi cùng Mika tên là gì vậy ạ? - Kira chúm chím hỏi.

- Đó là Rika. Mika và Rika là hai cán bộ của Hội học sinh. Các em cố đừng để rơi vào tay họ hoặc thầy Sya. Hậu quả khó lường đó.

Hơn một tiếng sau các bạn thăm quan xong. Tất cả quay trở về KTX và nhận phòng. Vì ít học sinh nên mỗi người trong các bạn đều có phòng riềng. Vip quá còn gì. Bạn sung sướng nhảy tưng tưng trên giường. Đây quả là một ngôi trường khác thường. Những người bạn gặp tính đến giờ có thể nói đều "phi thường", trừ cô Yuk. Nhưng bạn biết đâu được đấy, ngày còn dài tháng còn rộng mà...

oOo



Chữ ký của Yukimi_Hana


Goodluck to you and to me

Tài sản của Yukimi_Hana


avatar
Kat
Hiện:
Gà đẻ trứng vàng
 Gà đẻ trứng vàng
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 360
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Vampire - Lai
Sinh nhật Sinh nhật : 02/08/1997
Bạn đời Bạn đời : Nuz-chan
Bài gửiTiêu đề: Re: Học viện Clamp Tue May 10, 2011 7:43 pm
chẹp,con vào ủng hộ papa đây
haha dù con đọc đọc trong báo rồi =))
híc,con mới download clip Big Bang
thế mà lỡ tay xóa
đang download phần mềm khôi phục dữ liệu
khội phục xong thì ko coi dc ="+, thật là ba trấm wá


Chữ ký của Kat

Tài sản của Kat

Tài sản
Tài sản:


avatar
Erementar
Hiện:
Gà con
 Gà con
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 146
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù thủy - Bất diệt
Sinh nhật Sinh nhật : 24/11/1997
Bạn đời Bạn đời : Tjeu Lang
Bài gửiTiêu đề: Re: Học viện Clamp Tue May 10, 2011 8:38 pm
PP là nhất! tuyệt! Con ủng hộ pp!
P/S: hông biết có con không nhỉ? *tham quá* :37


Chữ ký của Erementar

Tài sản của Erementar

Tài sản
Tài sản:


avatar
Yukimi_Hana
Hiện:
Super uke
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1187
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Vampire - Princess
Bạn đời Bạn đời : RikaMihara
Bài gửiTiêu đề: Re: Học viện Clamp Tue May 10, 2011 9:36 pm
Kat: spam hở con? *đá*

Eri: sorry con, fic này pp viết cũng lâu trồi
nhét ko hết =.=
con hay Saka đều ko có *ôm mặt*
cho pp xin lỗi =(~



Chữ ký của Yukimi_Hana


Goodluck to you and to me

Tài sản của Yukimi_Hana


avatar
Erementar
Hiện:
Gà con
 Gà con
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 146
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Phù thủy - Bất diệt
Sinh nhật Sinh nhật : 24/11/1997
Bạn đời Bạn đời : Tjeu Lang
Bài gửiTiêu đề: Re: Học viện Clamp Tue May 10, 2011 10:53 pm
Không sao pp, con là thuộc loại chúa ham muốn mà hông có cũng chả sao để chữa bệnh :37


Chữ ký của Erementar

Tài sản của Erementar

Tài sản
Tài sản:


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: Học viện Clamp



Chữ ký của Sponsored content

Tài sản của Sponsored content

Học viện ClampXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Fanwork

 :: 

Write

 :: 

Fiction

 :: 

Fiction C8

-
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog