IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Seishirou SakurazukaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

Kanon
Hiện:
Đại diện Chủng tộc Vampire
Đại diện Chủng tộc Vampire
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 302
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Vampire - King
Sinh nhật Sinh nhật : 23/04/1997
Bạn đời Bạn đời : yuu
Bài gửiTiêu đề: Seishirou Sakurazuka Fri May 21, 2010 3:31 pm
Seishirou Sakurazuka

Nguồn: wikipedia, dĩ nhiên là đã có chỉnh sửa và thêm thắt "nhiều chút." :17


Tên: Seishirou Sakurazuka ( 桜塚 星史郎 )
Biệt hiệu: Sakurazukamori
Tuổi:
Tokyo Babylon: 25
X/99: 34
Ngày sinh: 22/11/1966
Ngày chết: 1999
Cung hoàng đạo: Bò cạp
Sao chiếu mệnh: sao Diêm vương / sao Hỏa
Nơi sinh: Kanagawa, Japan.
Cư ngụ: Tokyo, Japan.
Màu tóc: Đen
Màu mắt:
TB:Vàng
X1999:Đen
Chiều cao: 1m85
Cân nặng: 84 kg
Nhóm máu: B
Nghề nghiệp: Bác sĩ thú y, sát thủ
Shikigami: Diều hâu
Biểu tượng: Ngôi sao 5 cánh ngược.
Gia đình: Setsuka Sakurazuka (mẹ)
Màu yêu thích: Đỏ sậm (màu của máu)
Hoa yêu thích: Sơn trà đỏ.
Cây: Anh đào
Đá: Opal
Thứ yêu thích: Những thứ đẹp, có sức thu hút, có giá trị nghệ thuật, thẩm mĩ.



Trong Tokyo Babylon anh là một bác sĩ thú y tốt bụng trong mối quan hệ yêu-hận với onmyouji Subaru Sumeragi đồng thời cũng được biết đến như là một Sakurazukamori, sát thủ số một Nhật Bản. Seishirou xuất hiện lại trong X, và là một Địa Long. Anh được crossover trong một manga khác của Clamp Tsubasa Reservoir Chronicle.

Sơ lược

Những năm trước

Seishirou được sinh ra vào giữa những năm 60 bởi Setsuka Sakurazuka, một thành viên của Sakurazukamori (桜塚護 người gác mộ anh đào), gia tộc sát thủ sử dụng sức mạnh của black onmyoudou và được biểu trưng bởi một ngôi sao năm cánh ngược.

Một Sakurazukamori sẽ giết chết nạn nhân của mình không chút hối hận, kể cả họ hàng hay bất kì ai nhìn thấy họ làm việc. Những đòn tấn công của Sakurazukamori bao gồm shikigami, ofuda và những đòn đánh trực tiếp.Họ cũng có thể sử dụng ảo thuật cực mạnh, như một điềm báo bằng cơn mưa hoa anh đào kì bí, và nạn nhân sẽ bị giam giữ trong phép ảo thuật và bị giết. Con mồi của Sakurazukamori có thể thấy một cây anh đào với hoa nở quanh năm, kể cả khi đã hết mùa.

Mặc dù được nhận định có nhiều “đồng minh và khách hàng”, gia tộc Sakurazukamori thật sự chỉ có một thành viên vào một thời điểm, và Sakurazukamori mới sẽ giết người tiền nhiệm của mình. Vì vậy, ngay khi còn nhỏ Seishirou đã được huấn luyện để trở thành Sakurazukamori đời kế tiếp, cả về mặc thể lực lẫn pháp lực. Anh được nuôi dạy để loại bỏ mọi cảm xúc như yêu hay hận, đến mức không coi trọng sinh mạng con người.

Năm 15 tuổi, Seishirou giết mẹ mình Setsuka và tiếp nhận vị trí, anh nói rằng:“ Tôi chẳng cảm thấy gì cả. Dù ướt đẫm máu mẹ mình…Tôi cũng chẳng cảm thấy gì. Và những kẻ tôi giết sau này cũng thế…”. Trước lúc chết, Setsuka đã đoán rằng một ngày nào đó Sei cũng sẽ bị người mình yêu quí nhất giết chết giống như bà, điều mà Sei cho rằng là không thể.

Vào giữa những năm 80, trong một lần thực thi nhiệm vụ ám sát, khi anh vừa giết một cô bé thì một cậu bé khoảng 9 tuổi tiến đến và cố giải trừ cây hoa anh đào ảo ảnh. Seishirou, không nhận ra đó là tộc trưởng tương lai của gia tộc Sumeragi, tuy nhiên lại có một mưu tính. Và thay vì giết cậu bé, Sei đã đánh cược với cậu (mà phần lớn kí ức của cậu về vụ cá cược đã bị anh xóa đi):

“ Nếu em và anh có thể gặp nhau lần nữa, hãy sống cùng nhau trong một năm. Trái tim anh đối lập với em… Em tốt bụng, trong sáng và lương thiện.Và anh chắc rằng em sẽ tiếp tục lớn lên như vậy.Trái tim em vẫn sẽ trong sáng.Vậy nên, nếu chúng ta có thể gặp nhau lần nữa, anh sẽ cố hết sức học cách yêu quý em.Chỉ một năm thôi…và sau một năm đó, nếu anh có thể cho là em “đặc biệt”, em sẽ thắng và anh sẽ không giết em. Nhưng nếu anh không thể xem em là” người đặc biệt” với anh -- Nếu anh không thể phân biệt đượcgiữa em với cái xác kia, thì…anh sẽ giết em.Vậy nên hôm nay… anh sẽ để em đi.”

Seishirou hôn lên tay cậu, đánh dấu chúng bằng ngôi sao năm cánh ngược để anh có thể nhận ra cậu nếu, như trong lời cá cược, hai người gặp lại.



Tokyo Babylon



Seishirou tạo cho mình một “vỏ bọc hợp pháp” như một bác sĩ thú y đeo kính “hèn mọn” làm việc ở khu Shinjuku, Tokyo. Mối quan tâm đến động vật của anh là hoàn toàn giả tạo: Những con vật trong phòng khám của Sei thực chất là “vật thế mạng” cho anh, hứng chịu những đòn phản nguyền (逆凪 sakanagi) từ thần chú tấn công chết người anh sử dụng.

Năm 1991, anh tình cờ gặp gỡ Subaru Sumeragi-16 tuổi, onmyouji mạnh nhất Nhật Bản, khi cậu đang đuổi theo shikigami của mình tại ga tàu điện Ikebukuro.

Seishirou, 25 tuổi, nhận ra Subaru chính là cậu bé mà anh đánh dấu là “ con mồi ” nhiều năm trước (mặc dù lúc đó Subaru mang găng tay phép thuật để che giấu ngôi sao năm cánh), và bắt đầu 1 năm “tìm hiểu” mà cuối cùng đã thay đổi cuộc đời cả hai người.*mà theo Sei nói là do “love at the first sight”* Anh thường bày tỏ tình cảm của mình dành cho cậu, cùng với sự ủng hộ nhiệt tình của Hokuto Sumeragi- người chị song sinh “kỳ quái” của Subaru, mặc cho sự xấu hổ của Subaru. Seishirou cũng đã bảo vệ Subaru rất nhiều dịp, thậm chí còn hy sinh mắt phải của mình để bảo vệ Subaru.

Dù thoải mái chia sẻ kiến thức về những điều huyền bí và đôi khi cũng sử dụng pháp thuật nhưng Seishirou luôn che giấu lai lịch thật (vì một onmyouji có thể bị tấn công bởi một ai đó biết ngày tháng và nơi sinh thật của họ) và tránh thừa nhận về nguồn gốc họ của mình. Hokuto nghi ngờ anh chính là Sakurazukamori (thậm chí nửa đùa nửa thật doạ sẽ giết anh nếu anh làm hại Subaru), nhưng vẫn cố gắng đưa hai người đến với nhau. Seishirou tỏ ra thích thú với sự suy đồi của xã hội Tokyo (“Còn nơi nào khác trên TĐ mà người ta lại hưởng thụ sự hủy diệt bản thân đến vậy ?”), và cho rằng con người luôn hành động vì bản thân (“Thậm chí khi ta làm gì đó cho người khác, đó chỉ là vì ta muốn có được cảm giác hài lòng vì đã giúp họ được hạnh phúc.”). Tuy nhiên, khi ở một mình, chính Sei cũng tự suy ngẫm về bản chất thật của mình (“Lòng tốt…và một trái tim trong sáng…là hai thứ hoàn toàn xa lạ với mình.”), và thỉnh thoảng cũng ám chỉ về vụ cá cược khi xưa.

Tuy nhiên, vào một dịp đặc biệt, Sei đã che giấu thân phận sát thủ của mình trước Subaru bằng cách làm cậu bất tỉnh trước khi chuẩn bị thực thi “công việc”.

Khi thời hạn một năm trôi qua, Subaru cuối cùng cũng nhận ra tình cảm mình dành cho Seishirou, nhưng đúng lúc này Seishirou lại bộc lộ con người thật của mình là Sakurazukamori, cũng như sự thật về vụ cá cược. Anh nhốt Subaru trong phép ảo thuật (giống như cây anh đào nơi hai người gặp nhau nhiều năm trước) và hành hạ cậu, và khẳng định rằng mình không hề thay đổi và xem cậu chẳng khác gì “đồ vật”, và ngạc nhiên rằng tại sao Subaru lại đau buồn trong khi những “sự phản bội” giống như vậy đang diễn ra hằng ngày ở Tokyo. Khi Sei chuẩn bị giết Subaru, bà của cậu đã can thiệp, giải thoát cậu khỏi ảo ảnh, mặc cho hậu quả là chính bà bị tàn phế.

Từ lúc đó, Seishirou biến mất khỏi cuộc đời Subaru. Nhưng Hokuto, sợ rằng Seishirou đuổi theo em mình, đã đề nghị thế mạng mình thay cho em. Seishirou chấp nhận và đâm xuyên qua tim của cô. Vào giây phút cuối cùng, Hokuto đã yểm một câu thần chú mà tác dụng của nó sau này được tiết lộ trong X.

Cuối Tokyo Babylon, Seishirou có một con mắt thuỷ tinh để thay cho con mắt đã mất. Anh cũng thay cặp kính thường của mình bằng một cặp kính đen để che giấu việc này.


Trong X/99




Sau khi rời khỏi Tokyo, theo những gì đã xảy ra trong Tokyo Babylon, Seishirou đã trở lại để đảm nhận vai trò của mình là một Địa long. Anh gặp Subaru lần đầu trong X sau khi phá huỷ một trong những kekkai của thành phố.

Mặc dù vẫn không có cảm xúc, nhưng Seishirou dường như đã kết bạn với Fuuma- Địa long mạnh nhất. Cả hai đều thích thú với sự suy tàn và quyết định sẽ đi ăn ở tất cả các nhà hàng ngon nhất ở những nơi mà họ sắp huỷ diệt.

Cầu Rainbow

Trận chiến cuối cùng giữa Seishirou và Subaru diễn ra trên cầu Rainbow, trong tập 16 của manga. Khi Seishirou sắp tung đòn quyết định thì câu thần chú của Hokuto có tác dụng, khiến tay của Subaru đâm xuyên qua ngực Seishirou, và giết chết anh. Nguyện vọng cuối cùng của Hokuto là Subaru sẽ không chết bằng cách giống như cô. Biết rõ điều đó, Sei vẫn dùng đòn tấn công lúc anh giết Hokuto với Subaru, nên có thể cho rằng anh đã tự sát. Anh nghĩ rằng đó là ước muốn của Subaru và đó là lí do tại sao anh lại làm vậy. Lời cuối cùng anh nói với Subaru là:

“ Subaru-kun, tôi...đối với cậu… ”

Chỉ có Subaru là nghe được hết câu nói ấy. Cùng với lời tiên đoán của mẹ Seishirou rằng anh sẽ bị người mình yêu quý nhất giết, rất có thể Seishirou có tình cảm và thật sự yêu Subaru, bất chấp những lời anh nói trước kia.

Ước nguyện của Seishirou

Sau sự kiện trên cầu Rainbow, Subaru trở thành Sakurazukamori đời kế tiếp, bởi nghi thức kế thừa của một Sakurazukamori là giết chết người tiền nhiệm.

Ước muốn của Seishirou là mong Subaru trở lại là con người trước kia, trước khi họ gặp nhau. Vì vậy, Fuuma đưa mắt của anh cho Subaru để thay cho con mắt bị mất của cậu. Việc này đã hoàn tất nghi thức kế nhiệm, và sau khi có lại đầy đủ thị lực, Subaru trở thành Sakurazukamori đời thứ 14 và một trong bảy Địa long.

Trong bộ bài X Tarot, Seishirou là quân bài Death



Tsubasa: Reservoir Chronicle
Hình này đã được thu nhỏ. Bấm vào đây để xem hình với kích cỡ đầy đủ. Hình có kích thước nguyên gốc là 1024x723.

Seishirou xuất hiện như là một người du hành bí ẩn trong quá khứ của Syaoran và cũng có được năng lực di chuyển giữa các thế giới từ phù thuỷ không gian-Yuuko Ichihara. Anh hiện đang tìm kiếm cặp quỷ hút máu sinh đôi, và cũng giống em trai mình, anh cũng là một thợ săn báu vật, chứ không phải thợ săn quỷ hút máu như ban đầu lầm tưởng. Seishirou có khả năng triệu gọi Oni đến chiến đấu cho mình. Anh có thể thực hiện việc đó nhờ sự giúp đỡ từ một sợi lông vũ của Sakura, cái mà Syaoran đã không lấy lại được khi họ chạm trán ở nước Outo. Là một người có kinh nghiệm chiến đấu, Seishirou cũng chính là người đã dạy Syaoran cách chiến đấu bằng cách sử dụng tầm với xa hơn của chân để bù vào việc một mắt không nhìn thấy. Theo lời Kamui thì Sei đã dược Subaru cho máu=> Sei cũng trở thành Vampire nhưng anh chưa bao giờ sử dụng đòn của Vam để chiến đấu; ngoài ra việc Sei bị mất một mắt cũng dược crossover, như một cái giá cho Yuuko.

Sau đó Seishirou xuất hiện ở Nihon quốc và phát hiện ra Fye có máu của ma cà rồng. Ban đầu anh tưởng rằng nhóm Syaoran biết Subaru ở đâu. Khi nhận ra họ không hề biết, anh định rời khỏi đó, nhưng lại bị Syaoran thách đấu để lấy sợi lông vũ. Seishirou nhận xét rằng Syaoran rất giống cha cậu, ám chỉ người cha thật của Syaoran (Syaoran Li)chứ không phải ông Fujitaka, người cha nuôi của Clone Syaoran.

Sau khi đánh bại Seishirou bằng cách sử dụng thần chú tối thượng của mình (kết hợp cả 4 nguyên tố thần chú), Syaoran lấy lại sợi lông vũ và một mình đi vào thế giới trong mộng để cứu linh hồn Sakura. Tuy nhiên, có vẻ như Seishirou đã định đưa sợi lông vũ cho Syaoran; Fuuma, em trai anh nhận xét: “Anh đã định đưa sợi lông vũ cho cậu ấy ngay từ đầu, đúng không?”.
Sau đó Seishirou rời khỏi Nhật Bản.


Các mối quan hệ

Với Subaru Sumeragi
Hình này đã được thu nhỏ. Bấm vào đây để xem hình với kích cỡ đầy đủ. Hình có kích thước nguyên gốc là 1024x820.

Rất nhiều câu hỏi được đặt ra về mối quan hệ giữa Subaru và Seishirou, và liệu Seishirou có thật sự yêu Subaru hay không. Bạn thắc mắc tại sao Sei lại sẵn sàng hi sinh một con mắt của mình cho Subaru một khi anh không có chút cảm xúc nào với cậu? Đơn giản vì Sei là một Sakurazukamori và Subaru là con mồi của anh. Seishirou sẽ không để bất kì ai làm hư hại « một món đồ » nào của mình. Đó là đặc quyền của riêng anh. *công nhận, sở hữu phát sợ luôn *

Tuy nhiên, Seishirou lại chần chừ trước khi giết Subaru, đủ để bà nội cậu can thiệp và cứu thoát cậu. Là một omyouji cực mạnh, Sei hoàn toàn có thể ngăn bà của Subaru lại nếu anh muốn. Seishirou có thể đến giết Subaru bất kì lúc nào anh muốn, kể cả sau khi giết chết Hokuto. Một người không hề có chút cảm xúc như Sei sẽ chẳng quan tâm đến việc Hokuto hy sinh để Subaru được sống, và sẽ giết cậu chỉ đơn giản vì cậu là con mồi của anh. Có lẽ Seishirou cũng đã có cảm giác với Subaru, nhưng lại chẳng biết đó là gì. Nhưng có thể chắc chắn rằng cảm giác đó đủ đặc biệt để anh muốn được chết dưới tay cậu.


Với Fuuma Monou

Fuuma là người duy nhất có thể làm bạn với Seishirou. Vì giữa họ thật sự có rất nhiều điểm chung. Bên cạnh việc đều được định sẵn là những kẻ giết người tàn nhẫn, cả 2 anh đều có vẻ là những người rất sành ăn *mà chủ yếu là đồ ngọt*. Thậm chí họ còn có y định đi ăn tất cả những quán ăn ngon nhất ở Tokyo trước khi biến nó thành bình địa.

Chính Fuuma là người đã nói với Seishirou rằng ước muốn thực sự của Subaru phải do chính tay Sei thực hiện và nó không giống như Sei nghĩ. Và sau cái chết của Seishirou, Fuuma là người đã trao cho cậu con mắt của Sei theo như ước nguyện của anh.


Với Setsuka Sakurazuka


Mối quan hệ giữa Seishirou với mẹ mình Setsuka, Sakurazukamori đời trước, gần như là loạn luân. Là một Sakurazukamori, Setsuka cũng không yêu bất kì ai và thậm chí còn có giả thuyết cho rằng chính bà đã giết chồng mình, nhưng kì lạ thay, bà lại chọn Seishirou-con trai mình là người mình yêu.

Theo đĩa CD drama, anh đã bị mang đi khỏi mẹ mình ngay lúc được sinh ra và hai người đã không được phép gặp nhau cho đến khi Seishirou được 9 tuổi. Theo những gì Seishirou kể lại, Setsuka bị giam trong một căn phòng với những song sắt như một gian tù và hiếm khi nào bà rời khỏi nhà trừ khi đi thực hiện công việc. Setsuka là một người phụ nữ cực kỳ trẻ, rất trìu mến và tự nhiên trong mắt Seishirou. Khi Setsuka hỏi vì sao Seishirou yêu mình, anh đã trả lời vì bà rất đẹp.

Bà nói chuyện rất cởi mở và gần như là phấn khởi về nhiệm vụ làm Sakurazukamori của mình trước mặt cậu bé Seishirou và hôn lên môi cậu ít nhất hai lần, một lần là trong chuyến viếng thăm của cậu và lần kia là ngay trước lúc bà chết.

Setsuka chính là người đã tiên đoán việc Seishirou sẽ chết dưới tay “người mình yêu nhất”, và cũng sẽ là người kế nhiệm Sakurazukamori đời tiếp theo, trước khi chết trong tay Seishirou.

Có 1 điều rất dễ nhận thấy, Sei là người rất tự tin và cao ngạo, chẳng chịu thua bất kì ai hay thừa nhận là mình sai bao giờ. Đây chính là điểm yếu duy nhất và lớn nhất của Sei.


Dịch khó thật, đọc cứ thấy kì kì. Nhưng chắc cũng hok đến nổi nào.


Chữ ký của Kanon

Tài sản của Kanon


Kanon
Hiện:
Đại diện Chủng tộc Vampire
Đại diện Chủng tộc Vampire
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 302
Chủng tộc - Đặc trưng riêng Chủng tộc - Đặc trưng riêng : Vampire - King
Sinh nhật Sinh nhật : 23/04/1997
Bạn đời Bạn đời : yuu
Bài gửiTiêu đề: Re: Seishirou Sakurazuka Fri May 21, 2010 3:32 pm
SOUNDTRACK

ENGLISH:
X character file: Seishirou Sakurazuka.

* Monologue.

SEISHIROU

I found an old comb this morning.

A red comb.
The comb belonging to the one who gave birth to me.

The comb that always used by the person I used to call Mother.

She was like a girl.
Small red lips that looked like they were dyed with flowers, and long black hair......
I think she was a beautiful person.

Her white skin color is still a vivid memory.

White skin.
Colored by red, of blood.

Mother, in my memory, is always coupled with the smell of blood.

My mother was the Sakurazukamori.
The one before me.
I wonder how old she was.
I still am not completely sure.
The one that always smiled quietly forever seemed to be a young girl.

I first met her when I was nine. It was winter.
I do not know where she was until then.
I was born in Kanagawa, and Mother was in Tokyo.
As long as I can remember, I had never thought of wanting to meet my mother.
I have no interest in who gave birth to me, nor who my father is.

It doesn't matter.

Mother was in a traditional Japanese house in the outskirts of Tokyo.
Deep inside a vast one-story mansion.
In a dark room where the sun never shone.
A room lined with bars.
In retrospect, I guess that was a prison-room.
A prison to enclose the girl that was my mother.

When we first met, the girl smiled suggestively and said.

"You're my child."

Nobody told me, but those words felt right to me.
When I answered yes, she pressed her red lips against my cheek, laughed joyfully, and said again.


* Drama.

SETSUKA
- I will be killed by you.

A dark Japanese-style room.
Iron bars surround the room like a prison cell.
Faint candlelight.
Next to the light are Seishirou's mother "Setsuka" and a junior-high-school aged Seishirou.

SEISHIROU
- You look like you are having fun, Mother.

With a smile like a young girl, Setsuka leans against Seishirou.
Giggles and puts her hand against Seishirou's cheek.

SETSUKA
- Because you came, Seishirou.

Setsuka, with a smile.

SETSUKA
- See, my kimono with designs of winter camellias.
They said you were coming today, so I wore this for the first time.

SEISHIROU
- Beautiful.

SETSUKA
- Really?

SEISHIROU
- Really.

SETSUKA
- Me or the kimono?

SEISHIROU
- You, of course.

Setsuka happily embraces Seishirou.

SETSUKA
- Seishirou... I love you.

SEISHIROU
- Me? Love?

SETSUKA
- Yes. I love you.

Setsuka smiles her usual suggestive smile.

SETSUKA
- But you don't think anything of me, Seishirou.
I know.

SEISHIROU
- Is that so?

SETSUKA
- It is. Well, it's true, right? Can you disagree?

SEISHIROU
- I wonder.

SETSUKA
- You can't.

Setsuka laughs again.

SETSUKA
- You're so honest, Seishirou.

Setsuka gently presses her ear against Seishirou's chest.

SETSUKA
- Funny. You have no heart {emotional. =kokoro} but you have a heart {physical. =shinzou}.

SEISHIROU
- People would die without their hearts.

SETSUKA
- Oh? You are not troubled about dying.

Setsuka looks up at Seishirou with black eyes.

SETSUKA
- You wouldn't be troubled, right?
You have nothing to fear about death, right?

- That's because.
You have nothing precious.
Nothing you would regret losing.
You have nothing that would be painful if you left in this world.

SEISHIROU
- ..................

Seishirou looks at Setsuka, not answering.

SETSUKA
- Yes? You look like you want to say something.

Setsuka smiles mischievously.

SEISHIROU
- Do you love something?

Setsuka smiles and whispers into Seishirou's ear.

SETSUKA
- .... That's a secret.

Setsuka giggles.

SETSUKA
- I went outside for the first time in a while today.

SEISHIROU
- Who did you kill?

SETSUKA
- I don't know.
A man. A big man.
He looked at me with sad eyes when he died.

- He said that he was scared of dying.
He said that he loved someone, so he didn't want to die.

SEISHIROU
- Was it fun?

SETSUKA
- Very.

SEISHIROU
- That's good.

SETSUKA
- Why?

SEISHIROU
- Because I'm happy when you are happy.

SETSUKA
- Liar.

SEISHIROU
- I am not lying.

SETSUKA
- You don't care about me at all.

SEISHIROU
-That's not true.

SETSUKA
- How can you say that?

SEISHIROU
- Because you are beautiful.

Setsuka laughs again.

SETSUKA
- You like beautiful things?

SEISHIROU
- Yes, I like them.

SETSUKA
- What part of me is beautiful?

SEISHIROU
- The hair, the eyes, the lips... everything.
Mother, it's hard to believe that you gave birth to me.

Seishirou stares at Setsuka.

SEISHIROU
- You are always.... a young girl.

SETSUKA
- But... the end will come soon.

SEISHIROU
- ..............

SETSUKA
- Right, Seishirou?

SEISHIROU
- ..............

SETSUKA
- You're going to end this for me, right?

SEISHIROU
- ........ I guess.

Setsuka laughs happily.

SETSUKA
- ...... I'm glad.

- I picked these because I heard you were coming today. See?

Setsuka pulls on her sleeve and holds the flower arrangement on the vase.

SETSUKA
- Camellias. Red camellias.

SEISHIROU
- Your favorite flower.

SETSUKA
- I love it. I love camellias best when they fall.

Setsuka gets a dreamy look.

SETSUKA
- It falls on the ground.... plop, like a human head.
I love it.

- When there is a red camellia on the ground on a snowy day.
It looks like white snow is covered with red blood.
I love it.

SEISHIROU
- Then should I bring you camellias next time?

- Red flowers that you love.

SETSUKA
- Are you going to decorate my grave with it?

Setsuka answers with no bad feelings.

SETSUKA
- But you can't, because the Cherry will eat my corpse.

Setsuka laughs.

SETSUKA
- I'm going to be eaten by the Cherry underneath the cherry tree where the past Sakurazukamori's all lie. If you bring a camellia, the Cherry will be mad.

SEISHIROU
- ..... you like a camellia more than the Cherry?

Setsuka suddenly smiles more maturely.

SETSUKA
- I *am* the Cherry.

Setsuka, holding the camellias, leans against Seishirou.

SETSUKA
- See, they smell nice....

Seishirou takes Setsuka's fingers that hold the flower, putting his lips against them.

SEISHIROU
- ..... smells of blood.

SETSUKA
- I wonder whose blood?

- I've killed so many, I don't know whose blood it is.

Setsuka takes Seishirou's finger and bites hard.

SEISHIROU
- ..............!

SETSUKA
- ..... Seishirou, your finger tastes good.

Setsuka smiles suggestively.

SETSUKA
- Does that hurt....?

SEISHIROU
- .... no.

SETSUKA
- ...... The smell of your blood, Seishirou..... I love it.

Setsuka traces over Seishirou's lips.

SETSUKA
- Kiss me.

Seishirou silently kisses Setsuka.
Setsuka, mumbling.

SETSUKA
- I love you.... Seishirou.....

- Soon.....

- You will kill me.


* Monologue.

SEISHIROU

Just as Mother said, I killed her.

When I was fifteen.
Snowy day.
Under a camellia, the plant that she said she loved.

The white snow was painted by the red from the camellia and the red of her blood.

Mother happily died in my arms.
She smiled as she got colder.
Her smile was still that of a young woman. Beautiful.

I killed Mother and became Sakurazukamori.
I didn't feel anything even when I killed her.

Even now.
I don't feel anything.

From long ago, I couldn't make the difference between people and things.
Killing someone and breaking a glass cup is the same to me.
Corpses, broken items, they're all the same.

The Bet that I started with a one year limit didn't cause any change within me at all.

The boy that was unknowingly participating in the Bet.

Today, I saw him for the first time in a while.
He looked more mature, but his pure, transparent eyes were the same as before.

People cannot change easily.
Me. Nor Subaru-kun.

Will he kill me for the sake of his sister that I killed?

And will I..... him......

LỜI VIỆT

* Độc thoại:

Seishirou

Ta tìm thấy một chiếc lược cũ sáng nay.

Một chiếc lược màu đỏ.
Chiếc lược thuộc về người đã sinh ra ta.

Chiếc lược luôn được dùng bởi người mà ta từng gọi là Mẹ.

Người như một cô gái.
Đôi môi đỏ thắm như được nhuộm bởi những đóa hoa, và mái tóc đen dài......
Ta cho rằng người thật đẹp.

Làn da trắng của người vẫn là một kí ức khó phai.

Làn da trắng.
Trong màu đỏ, của máu.

Mẹ, trong k‎í ức của ta, luôn mang mùi của máu.

Mẹ là một Sakurazukamori.
Trước ta.
Ta tự hỏi người đã bao nhiêu tuổi.
Ta vẫn không chắc.
Người luôn cười thật lặng lẽ, luôn là một cô gái trẻ.

Lần đầu ta gặp người là lúc ta 9 tuổi. Mùa đông.
Ta chưa từng biết người ở đâu cho tới lúc ấy.
Ta sinh ra ở Kanagawa, và mẹ ở Tokyo.
Theo những gì ta nhớ, ta chưa từng nghĩ đến việc muốn gặp mẹ.
Ta chẳng hứng thú muốn biết ai là người sinh ra ta, hay cha ta là ai.

Chẳng có gì quan trọng.

Mẹ ở trong một ngôi nhà kiểu truyền thống ở ngoại ô Tokyo.
Sâu trong một căn biệt thự rộng mênh mông.
Trong một căn phòng tăm tối nơi ánh mặt trời không bao giờ chiếu tới.
Một căn phòng với những chấn song.
Ta đoán rằng đó là một gian tù.
Một gian tù giam giữ cô gái là mẹ ta.

Lần đầu chúng ta gặp nhau, người mỉm cười thật đẹp, bảo rằng.

“Ngươi chính là con ta.”

Chẳng ai nói gì cả, nhưng ta biết điều đó là đúng.
Khi ta nói phải, người đặt đôi môi đỏ thắm lên má ta, bật cười thật sảng khoái và nói rằng.


* Kịch:

Setsuka
- Con sẽ giết ta.

Một căn phòng kiểu Nhật tăm tối
Những song sắt xung quanh căn phòng như một gian tù.
Ánh nến nhạt nhòa.
Bên ánh nến là mẹ của Seishirou “Setsuka” và cậu học sinh trung học Seishirou.

Seishirou
- Hình như Mẹ đang rất vui.

Với một nụ cười như một cô gái, Setsuka dựa vào người Seishirou.
Cười khúc khích và đặt tay lên mặt của Seishirou.

Setsuka
- Vì con đã đến, Seishirou.

Setsuka mỉm cười.

Setsuka
- Thấy không, chiếc kimono điểm xuyết những đóa sơn trà mùa đông.
Họ bảo rằng hôm nay con sẽ đến, nên ta đã mặc nó lần đầu.

Seishirou
- Đẹp lắm.

Setsuka
- Thật ư?

Seishirou
- Thật.

Setsuka
- Ta hay bộ kimono?

Seishirou
- Dĩ nhiên là mẹ rồi.

Setsuka ôm lấy Seishirou, hạnh phúc.

Setsuka
- Seishirou... Ta yêu con.

Seishirou
- Con? Yêu ư?

Setsuka mỉm cười, nụ cười đẹp tuyệt diệu ấy.

Setsuka
- Nhưng con lại chẳng nghĩ chút nào về ta cả, Seishirou.
Ta biết.

Seishirou
- Thật thế sao?

Setsuka
- Thật thế, đúng không? Con có thể không đồng ý sao?

Seishirou
- Có lẽ.

Setsuka
- Con không thể.

Setsuka lại bật cười.

Setsuka
- Con thật thà quá đấy, Seishirou.

Setsuka nhẹ nhàng áp tai lên ngực Seishirou.

Setsuka
- Lạ thật. Con không có “trái tim” (cảm xúc) nhưng con lại có “trái tim”.

Seishirou
- Con người sẽ chết nếu không có trái tim.

Setsuka
- Ồ? Nhưng con đâu có sợ chết.

Setsuka ngước lên nhìn Seishirou với đôi mắt đen huyền.

Setsuka
- Con đâu có sợ, đúng không?
Con chẳng sợ chết chút nào, đúng không?

-Đó là vì.
Con chẳng có thứ gì quan trọng cả.
Chẳng có gì mà con sợ mất cả.
Chẳng có gì đau lòng nếu con rời khỏi thế giới này.

Seishirou
- .....................................

Seishirou nhìn Setsuka, không nói.

Setsuka
- Đúng vậy? Dường như con có gì đó muốn nói.

Setsuka mỉm cười tinh quái.

Seishirou
- Mẹ có yêu cái gì không?

Setsuka mỉm cười và thì thầm vào tai Seishirou

Setsuka
- ........... Đó là một bí mật.

Setsuka khúc khích cười.

Setsuka
- Hôm nay, ta đã ra ngoài lần đầu tiên trong một lúc.

Seishirou
-Mẹ đã giết ai thế?

Setsuka
- Ta không biết.
Một người đàn ông. Một người cao to.
Hắn nhìn ta bằng đôi mắt buồn trước khi chết.

- Hắn bảo rằng hắn sợ chết.
Hắn bảo rằng hắn yêu một ai đó, nên hắn không muốn chết.

Seishirou
- Có vui không?

Setsuka
- Vui lắm.

Seishirou
- Thế thì tốt.

Setsuka
- Tại sao?

Seishirou
- Vì mẹ vui thì con cũng vui.

Setsuka
- Nói dối.

Seishirou
- Thật mà.

Setsuka
- Con chẳng quan tâm đến ta chút nào cả.

Seishirou
- Không đúng.

Setsuka
- Sao con có thể nói thế?

Seishirou
- Vì mẹ rất đẹp.

Setsuka lại cười.

Setsuka
- Con thích những thứ đẹp ư?

Seishirou
- Vâng.

Setsuka
- Vậy ta đẹp ở điểm nào?

Seishirou
- Tóc mẹ, mắt của mẹ, môi của mẹ,... mọi thứ.
Thật khó tin chính mẹ đã sinh ra con.

Seishirou nhìn chằm chằm vào Setsuka.

Seishirou
- Mẹ luôn như thế.... là một cô gái trẻ.

Setsuka
- Nhưng... rồi mọi chuyện sẽ sớm chấm dứt.

Seishirou
- ................................

Setsuka
- Đúng không, Seishirou?

Seishirou
-..................................

Setsuka
- Và con sẽ chấm dứt mọi chuyện cho ta, đúng không?

Seishirou
- ................ Có lẽ vậy.

Setsuka bật cười hạnh phúc.

Setsuka
- ............... Ta rất vui.

- Ta hái chúng vì ta nghe rằng hôm nay con sẽ đến. Thấy không?

Setsuka vén tay áo lên cắm những đóa hoa vào bình.

Setsuka
- Sơn trà. Sơn trà đỏ.

Seishirou
- Loài hoa mẹ yêu.

Setsuka
- Ta yêu nó. Ta yêu sơn trà nhất là khi chúng rơi.

Setsuka nhìn với vẻ mơ màng.

Setsuka
- Rơi tõm xuống đất,... như đầu người vậy.
Ta yêu nó.

- Một đóa sơn trà đỏ trên mặt đất vào một ngày đầy tuyết.
Nhìn như tuyết trắng bị phủ bởi máu vậy.
Ta yêu nó.

Seishirou
- Vậy thì lần tới con sẽ mang sơn trà đến?

- Loài hoa đỏ mẹ yêu.

Setsuka
- Con định đặt chúng lên mộ ta ư?

Setsuka trả lời một cách tự nhiên.

Setsuka
- Nhưng con không thể, vì cây Sakura sẽ ăn xác của ta.

Setsuka cười.

Setsuka
- Ta sẽ bị cây Sakura ăn thịt, cũng như những Sakurazukamori khác nằm dưới gốc cây. Nếu con mang sơn trà đến, Sakura sẽ giận đấy.

Seishirou
- .............. Mẹ yêu sơn trà hơn cả sakura?

Setsuka đột nhiên mỉm cười một cách chín chắn.

Setsuka
- Ta *là* Sakura.

Setsuka, cầm những đóa sơn trà, dựa vào người Seishirou.

Setsuka
- Thấy không, chúng rất thơm....

Seishirou đón lấy những ngón tay cầm hoa của Setsuka, đặt môi lên chúng.

Seishirou
- ....... mùi máu.

Setsuka
- Máu của ai thế nhỉ?

- Ta đã giết quá nhiều người, ta không còn nhớ đây là máu của ai nữa.

Setsuka cầm lấy ngón tay Seishirou và cắn mạnh.

Seishirou
- ............................!

Setsuka
- .................. Seishirou, máu của con thơm quá.

Setsuka nở nụ cười tuyệt đẹp

Setsuka
- Có đau không........?

Seishirou
- .............. không.

Setsuka
- ............ Mùi máu của con, Seishirou....... Ta yêu nó.

Setsuka lần những ngón tay lên môi Seishirou.

Setsuka
- Hôn ta đi.

Seishirou nhẹ nhàng hôn lên môi Setsuka.
Setsuka thì thầm.

Setsuka
-Ta yêu con.......... Seishirou.........

- Sớm thôi.......

- Con sẽ giết chết ta.

* Độc thoại

Seishirou

Đúng như lời Mẹ nói, ta đã giết người.

Năm ta 15 tuổi.
Một ngày đầy tuyết.
Ngay dưới cây sơn trà, loài hoa mà người bảo rằng người yêu.

Tuyết trắng được nhuộm đỏ bởi những đóa sơn trà và máu của người.

Mẹ đã chết thật hạnh phúc trong vòng tay ta.
Người mỉm cười khi cơ thể người lạnh dần.
Vẫn là nụ cười của một người phụ nữ trẻ. Thật đẹp.

Ta giết Mẹ và trở thành Sakurazukamori.
Ta chẳng cảm thấy gì cả khi giết người.

Thậm chí là bây giờ.
Ta chẳng cảm thấy gì.

Đã từ lâu, ta chẳng thể phân biệt nổi sự khác biệt giữa người và vật.
Giết một người và đập vỡ một cái tách đối với ta đều thế.
Xác người, những mảnh vụn, như nhau cả.

Vụ cá cược với thời hạn 1 năm cũng chẳng làm ta thay đổi dù chỉ một chút.

Cậu bé đã vô tình tham dự vào Vụ cá cược ấy.

Hôm nay, ta đã gặp lại cậu, chỉ một lúc.
Cậu đã trưởng thành hơn rồi, nhưng đôi mắt thuần khiết, trong suốt của cậu thì vẫn như trước.

Con người không thể thay đổi một cách dễ dàng.
Cả ta. Cả Subaru-kun.

Liệu cậu sẽ giết ta vì người chị yêu quí của cậu mà ta đã giết?

Và liệu ta sẽ... cậu.......



Nản quá! Phải có động lực thì mới có sức mà làm tiếp chứ


Chữ ký của Kanon

Tài sản của Kanon

Seishirou SakurazukaXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Library

 :: 

Anime - Manga Discussion

-
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog